0 chữ
Chương 27
Chương 27: Thao túng
Cô lấy hết can đảm, lại hỏi một câu:
"Mẹ tớ… thật sự yêu tớ không? Bà ấy yêu tớ, hay là yêu một đứa con có thành tích tốt, giỏi giang, có thể khiến bà ấy tự hào như một chiếc túi hàng hiệu để đem khoe khắp nơi?"
"Thầy cô trong lớp nói, cha mẹ luôn yêu con cái. Nhưng tớ không biết mẹ tớ… có thật sự yêu tớ hay không."
Mấy cô gái còn lại đều cảm nhận được sự nặng nề trong câu hỏi và giọng nói của cô. Không ai nói gì, tất cả đều chờ đợi bút tiên đưa ra câu trả lời.
Thế nhưng, còn chưa kịp thấy cây bút chì di chuyển, đã có một nữ sinh buông tay ra.
Cô bé buông tay dựng tai lắng nghe:
"Các cậu có nghe thấy gì không? Hình như có ai đang lên lầu."
"Nhưng cậu không được buông tay chứ!" Con gái cô Mao lo lắng kêu lên.
"Khi chơi bút tiên, nhất định phải tiễn bút tiên đi trước rồi mới được buông tay!"
"Trời ơi, giờ phải làm sao đây?"
Cô bé kia lúng túng, hiển nhiên không biết điều đó.
Cô gái vẫn im lặng nãy giờ, sắc mặt tái xanh:
"Tớ từng nghe… nếu không tiễn bút tiên đi đàng hoàng, nó sẽ lấy mạng người."
Các nữ sinh nghe vậy, mặt ai nấy cũng tái mét.
"Người đã chết khi còn oan khuất, thì sẽ bắt người sống phải chết giống như mình. Tớ nghe nói… chính trong tòa nhà này, từng có người nhảy lầu tự tử…"
Giọng nói run rẩy của cô gái ấy khiến mấy cô đang mặc đồng phục cũng rợn tóc gáy, rùng mình trong sự sợ hãi lạnh sống lưng.
Cô gái im lặng từ đầu bỗng dưng bước đi, như bị thứ gì đó điều khiển, tiến về phía sân thượng.
"A! Aaaa — —!" Cô hét lớn, bốn chi duỗi thẳng một cách kỳ dị.
Mất đi quyền kiểm soát thân thể khiến cô hoảng loạn:
"Chuyện gì đang xảy ra với tớ vậy?! Không! Không! Tớ không muốn đến gần sân thượng!"
Mấy nữ sinh còn lại đồng loạt lùi lại phía sau, chỉ biết đứng trơ mắt nhìn cô gái kia, tay chân cứng đờ, từng bước, từng bước tiến đến gần ranh giới của cái chết.
Chính lúc đó, tất cả mới nhận ra: cây bút chì không còn ai cầm, nhưng lại dựng đứng, xoay tròn liên tục trên chữ "chết" trên tấm vải vàng.
Một vòng… rồi lại một vòng… rồi một vòng nữa…
Âm thanh “xoẹt xoẹt” của đầu bút chì cào trên vải vang lên, chói tai đến rợn người.
"Cứu tớ với! Cứu tớ!" – cô gái khóc òa lên, gào thét cầu cứu.
Những cô gái khác đều sợ đến mức chân không còn đứng vững, chẳng ai biết làm sao để cứu người. Chỉ có con gái cô Mao là cắn răng, quyết tâm lao lên, nắm lấy tay cô gái kia.
Không hiểu vì sao, cô cảm thấy tay của mình như đang đặt lên một tảng băng lạnh giá.
"Cậu đừng sợ, tớ sẽ không buông tay!"
Cô cố kéo lại bạn mình, nhưng hoàn toàn không lường được sức mạnh của thứ đang bám vào người bạn ấy lớn đến mức nào.
Cô gái kia vẫn không ngừng tiến về phía trước. Dù cô cố giữ, thì cảm giác cũng như một con kiến đang cố lay chuyển gốc cây cổ thụ.
Dù dùng hết sức bình sinh, cô vẫn bị kéo lê theo, hai chân ma sát với mặt sàn đầy bụi bặm tạo thành hai vệt dài.
"Các cậu giúp tớ với!"
Cô quay đầu lại, ánh mắt đầy cầu cứu nhìn đám bạn phía sau.
Nhưng mấy cô gái kia chỉ run lẩy bẩy. Họ ngẩng đầu lên, ánh mắt dán chặt về phía sau lưng con gái cô Mao, nơi mà họ vừa thấy thứ gì đó, khiến ai cũng chết lặng vì sợ hãi…
Gió từ sân thượng thổi tới, lạnh đến rợn người.
Con gái cô Mao cảm thấy cánh tay mình đang nắm lấy tay cô gái kia dần mất cảm giác, lạnh buốt như đang đông cứng lại. Trên cổ tay cô, thứ gì đó lành lạnh như thể đang bò lên, một cảm giác lạ lẫm, lạnh lẽo, tựa như tay cô đang chạm vào một tảng băng.
Các bạn cô đang chỉ vào cái gì đó… chỉ về phía sau lưng cô.
Sau lưng cô chính là cô gái bị bút tiên nhập… người đang cần cứu giúp.
Con gái cô Mao chậm rãi quay đầu lại và nhìn thấy khuôn mặt của cô gái kia đang nở một nụ cười méo mó, âm u đến rợn người, nụ cười như không thuộc về người sống.
Một tia sáng loé lên trong đầu cô, cô chợt nhớ ra mình đã từng thấy bộ đồng phục nữ sinh mà cô gái đó đang mặc ở đâu rồi!
Một thời gian trước, trong cuộc thi piano cấp trường, cô giành giải xuất sắc và được vào phòng hiệu trưởng xem sổ lưu niệm của trường.
Trong đó có những tấm ảnh học sinh xuất sắc các khoá trước.
Cô nhớ rất rõ, trong ảnh chụp học sinh xuất sắc cách đây 20 năm, có một người mặc đúng kiểu đồng phục này…
Mà 20 năm trước, chính là kiểu dáng đồng phục mà cô gái kia đang mặc!!!
“Aaaaa — —!” – cô hét lên thất thanh.
Từ lúc bắt đầu chơi bút tiên… cây bút đó đã không phải tự di chuyển, mà chính là do linh hồn của cô gái đó đang thao túng!
"Mẹ tớ… thật sự yêu tớ không? Bà ấy yêu tớ, hay là yêu một đứa con có thành tích tốt, giỏi giang, có thể khiến bà ấy tự hào như một chiếc túi hàng hiệu để đem khoe khắp nơi?"
"Thầy cô trong lớp nói, cha mẹ luôn yêu con cái. Nhưng tớ không biết mẹ tớ… có thật sự yêu tớ hay không."
Mấy cô gái còn lại đều cảm nhận được sự nặng nề trong câu hỏi và giọng nói của cô. Không ai nói gì, tất cả đều chờ đợi bút tiên đưa ra câu trả lời.
Thế nhưng, còn chưa kịp thấy cây bút chì di chuyển, đã có một nữ sinh buông tay ra.
Cô bé buông tay dựng tai lắng nghe:
"Các cậu có nghe thấy gì không? Hình như có ai đang lên lầu."
"Nhưng cậu không được buông tay chứ!" Con gái cô Mao lo lắng kêu lên.
"Khi chơi bút tiên, nhất định phải tiễn bút tiên đi trước rồi mới được buông tay!"
Cô bé kia lúng túng, hiển nhiên không biết điều đó.
Cô gái vẫn im lặng nãy giờ, sắc mặt tái xanh:
"Tớ từng nghe… nếu không tiễn bút tiên đi đàng hoàng, nó sẽ lấy mạng người."
Các nữ sinh nghe vậy, mặt ai nấy cũng tái mét.
"Người đã chết khi còn oan khuất, thì sẽ bắt người sống phải chết giống như mình. Tớ nghe nói… chính trong tòa nhà này, từng có người nhảy lầu tự tử…"
Giọng nói run rẩy của cô gái ấy khiến mấy cô đang mặc đồng phục cũng rợn tóc gáy, rùng mình trong sự sợ hãi lạnh sống lưng.
Cô gái im lặng từ đầu bỗng dưng bước đi, như bị thứ gì đó điều khiển, tiến về phía sân thượng.
"A! Aaaa — —!" Cô hét lớn, bốn chi duỗi thẳng một cách kỳ dị.
Mất đi quyền kiểm soát thân thể khiến cô hoảng loạn:
"Chuyện gì đang xảy ra với tớ vậy?! Không! Không! Tớ không muốn đến gần sân thượng!"
Chính lúc đó, tất cả mới nhận ra: cây bút chì không còn ai cầm, nhưng lại dựng đứng, xoay tròn liên tục trên chữ "chết" trên tấm vải vàng.
Một vòng… rồi lại một vòng… rồi một vòng nữa…
Âm thanh “xoẹt xoẹt” của đầu bút chì cào trên vải vang lên, chói tai đến rợn người.
"Cứu tớ với! Cứu tớ!" – cô gái khóc òa lên, gào thét cầu cứu.
Những cô gái khác đều sợ đến mức chân không còn đứng vững, chẳng ai biết làm sao để cứu người. Chỉ có con gái cô Mao là cắn răng, quyết tâm lao lên, nắm lấy tay cô gái kia.
Không hiểu vì sao, cô cảm thấy tay của mình như đang đặt lên một tảng băng lạnh giá.
Cô cố kéo lại bạn mình, nhưng hoàn toàn không lường được sức mạnh của thứ đang bám vào người bạn ấy lớn đến mức nào.
Cô gái kia vẫn không ngừng tiến về phía trước. Dù cô cố giữ, thì cảm giác cũng như một con kiến đang cố lay chuyển gốc cây cổ thụ.
Dù dùng hết sức bình sinh, cô vẫn bị kéo lê theo, hai chân ma sát với mặt sàn đầy bụi bặm tạo thành hai vệt dài.
"Các cậu giúp tớ với!"
Cô quay đầu lại, ánh mắt đầy cầu cứu nhìn đám bạn phía sau.
Nhưng mấy cô gái kia chỉ run lẩy bẩy. Họ ngẩng đầu lên, ánh mắt dán chặt về phía sau lưng con gái cô Mao, nơi mà họ vừa thấy thứ gì đó, khiến ai cũng chết lặng vì sợ hãi…
Gió từ sân thượng thổi tới, lạnh đến rợn người.
Con gái cô Mao cảm thấy cánh tay mình đang nắm lấy tay cô gái kia dần mất cảm giác, lạnh buốt như đang đông cứng lại. Trên cổ tay cô, thứ gì đó lành lạnh như thể đang bò lên, một cảm giác lạ lẫm, lạnh lẽo, tựa như tay cô đang chạm vào một tảng băng.
Các bạn cô đang chỉ vào cái gì đó… chỉ về phía sau lưng cô.
Sau lưng cô chính là cô gái bị bút tiên nhập… người đang cần cứu giúp.
Con gái cô Mao chậm rãi quay đầu lại và nhìn thấy khuôn mặt của cô gái kia đang nở một nụ cười méo mó, âm u đến rợn người, nụ cười như không thuộc về người sống.
Một tia sáng loé lên trong đầu cô, cô chợt nhớ ra mình đã từng thấy bộ đồng phục nữ sinh mà cô gái đó đang mặc ở đâu rồi!
Một thời gian trước, trong cuộc thi piano cấp trường, cô giành giải xuất sắc và được vào phòng hiệu trưởng xem sổ lưu niệm của trường.
Trong đó có những tấm ảnh học sinh xuất sắc các khoá trước.
Cô nhớ rất rõ, trong ảnh chụp học sinh xuất sắc cách đây 20 năm, có một người mặc đúng kiểu đồng phục này…
Mà 20 năm trước, chính là kiểu dáng đồng phục mà cô gái kia đang mặc!!!
“Aaaaa — —!” – cô hét lên thất thanh.
Từ lúc bắt đầu chơi bút tiên… cây bút đó đã không phải tự di chuyển, mà chính là do linh hồn của cô gái đó đang thao túng!
16
0
3 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
