0 chữ
Chương 20
Chương 20: Chẳng giống người tử tế
Ánh mắt Đường Tự Mật khẽ quét qua một vòng, cuối cùng dừng lại trên gương mặt có phần trầm ngâm của một vị phu nhân.
Vị phu nhân ấy đón lấy ánh nhìn của cô, nở một nụ cười gượng:
“Nhà chị đúng là có phúc, con gái nuôi thì giỏi giang, con ruột thì lại hiếu thảo, biết lo cho mẹ.”
Nét mặt bà lộ rõ vẻ u sầu, như thể trong lòng đang canh cánh điều gì khó nói.
Đường Tự Mật nhìn ra ngay nỗi niềm trong mắt bà, nhẹ nhàng nói:
“Vị phu nhân này, cháu thấy về đường con cái của bác đều tốt. Sau này bác chẳng cần phải lo nghĩ gì về chuyện con nối dõi đâu.”
Vị phu nhân kia nghe vậy thì sững người, chỉ tay vào chính mình, mắt đầy nghi ngờ:
“Tôi… cô đang nói tôi sao?”
Không biết ai trong nhóm phu nhân khẽ buông một câu nửa đùa nửa châm chọc:
“Con bé này, có nịnh cũng đừng nịnh nhầm người, vỗ mông ngựa mà vỗ ngay vào chân thì coi chừng bị đá đấy.”
Vị phu nhân đó là Tôn phu nhân, năm nay đã ngoài bốn mươi. Năm xưa chồng bà phất lên nhờ nhà vợ, hai người tình cảm sâu đậm, mấy chục năm vẫn mặn nồng như thuở ban đầu.
Chỉ có điều… suốt bao năm, bà vẫn chưa từng mang thai, chuyện con cái là nỗi đau âm ỉ trong lòng mà bà giấu kín.
Về sau, hai vợ chồng bà Tôn có nhận nuôi một bé gái. Nhưng không may, cách đây không lâu, cô bé ấy vì mang trong lòng nhiều tâm bệnh mà qua đời.
Tôn phu nhân thật lòng ngưỡng mộ Đường phu nhân. Người ta thì nuôi dưỡng Đường Thanh – một cô gái khỏe mạnh, rồi giờ lại tìm được con ruột là Đường Tự Mật, vừa hiếu thảo lại thành đạt. Mọi sự đều thuận ý, vừa lòng.
Thế nhưng trong lòng các người khác thì đâu dễ chịu đến vậy.
Đường Tự Mật lại dám nói Tôn phu nhân “không thiếu con nối dõi”… Chẳng phải là đâm thẳng vào nỗi đau sâu kín của người ta sao?
Ngay lúc ấy, quản gia bước vào, cúi người nói nhỏ:
“Thưa phu nhân, bên ngoài có một đôi vợ chồng trẻ đến, nói là muốn gặp Tôn phu nhân.”
Tôn phu nhân vừa nghe xong, chân mày khẽ nhíu lại, nét mặt càng trở nên lo lắng.
Sài Lan liếc mắt thấy thần sắc của Tôn phu nhân, lập tức hỏi:
“Vợ chồng nào vậy? Nếu chị không muốn gặp, tôi bảo người ra mời họ đi.”
Tôn phu nhân đứng dậy, vẻ do dự hiện rõ trên mặt. Cuối cùng, bà nói:
“Thôi được, bọn họ chỉ là muốn tiền thôi mà. Cứ để họ vào đi, tôi sẽ cho họ thêm một tấm chi phiếu trị giá 100 vạn.”
Bà vừa nói xong liền đi về phía tủ để lấy chi phiếu, nhưng bị Sài Lan vội vàng ngừng lại.
“Là ai mà bà lại cho nhiều tiền thế này?” – Sài Lan hỏi, vẻ nghi hoặc.
Đường Tự Mật không bận tâm, đáp:
“Đừng lo, ai cũng vậy thôi. Mời họ vào rồi chúng ta sẽ biết.”
Chưa lâu sau, một đôi vợ chồng bước vào.
Người chồng tức giận quát:
“Bà sao lại tránh mặt chúng tôi? Có phải là đang lo sợ không dám gặp mặt?”
Mặt hắn đỏ bừng vì tức giận, đôi mắt không rời Tôn phu nhân, như thể đang nhìn một miếng mồi ngon. Hắn không nhịn được mà liên tục ấn điện thoại, không kiên nhẫn đợi nữa.
Hắn không phải không biết Tôn phu nhân có thể sẽ đưa một khoản tiền lớn cho mình, nhưng lúc này, hắn chẳng có tâm trí đâu mà tiếp điện thoại.
“Hồi đó bà hại chết con gái tôi, tôi chưa đòi lại mạng đã là nhân từ rồi. Giờ tôi bệnh nặng, lẽ ra cô phải để con gái tôi chăm sóc tôi, giờ nó không còn nữa thì bà phải đưa tôi tiền dưỡng lão!”
Người đàn ông vẫn gào thét, giọng hét lên vang vọng như tiếng chuông. Hắn liên tục nói mình đang bị bệnh, nhưng sắc mặt lại hồng hào, chẳng có chút dấu hiệu bệnh tật nào.
Người vợ bên cạnh nắm tay áo hắn, khóc lóc thảm thiết, dáng vẻ thật sự đáng thương:
“Con gái tôi thật tội nghiệp, đáng thương quá, con bé lại bị hại chết như vậy! Con bé là người bị hại, vậy mà bây giờ bà có thể sống vô tư tự tại như thế!”
Đôi vợ chồng này, một người đầy phẫn nộ, một người đầy bi thương.
Ai nhìn vào cảnh này cũng sẽ cảm thấy như Tôn phu nhân là người đã thiếu nợ họ điều gì.
Một vòng quý bà xung quanh, lúc này mới bắt đầu xôn xao, thể hiện vẻ mặt như đang ăn dưa:
“Mọi người đừng có tin mấy lời bịa đặt đó.”
“Tôn phu nhân đi ra ngoài, thậm chí một con kiến cũng không dẫm chết, làm sao có thể hại chết con gái mấy người được?”
“Tôn phu nhân là người rất hiền lành, chứ không phải kiểu người như các ngươi, hai người nhìn thôi cũng thấy chẳng giống người tử tế!”
Một vài phu nhân khác cũng không nhịn được, bắt đầu lên tiếng phụ họa.
Vị phu nhân ấy đón lấy ánh nhìn của cô, nở một nụ cười gượng:
“Nhà chị đúng là có phúc, con gái nuôi thì giỏi giang, con ruột thì lại hiếu thảo, biết lo cho mẹ.”
Nét mặt bà lộ rõ vẻ u sầu, như thể trong lòng đang canh cánh điều gì khó nói.
Đường Tự Mật nhìn ra ngay nỗi niềm trong mắt bà, nhẹ nhàng nói:
“Vị phu nhân này, cháu thấy về đường con cái của bác đều tốt. Sau này bác chẳng cần phải lo nghĩ gì về chuyện con nối dõi đâu.”
Vị phu nhân kia nghe vậy thì sững người, chỉ tay vào chính mình, mắt đầy nghi ngờ:
“Tôi… cô đang nói tôi sao?”
Không biết ai trong nhóm phu nhân khẽ buông một câu nửa đùa nửa châm chọc:
“Con bé này, có nịnh cũng đừng nịnh nhầm người, vỗ mông ngựa mà vỗ ngay vào chân thì coi chừng bị đá đấy.”
Chỉ có điều… suốt bao năm, bà vẫn chưa từng mang thai, chuyện con cái là nỗi đau âm ỉ trong lòng mà bà giấu kín.
Về sau, hai vợ chồng bà Tôn có nhận nuôi một bé gái. Nhưng không may, cách đây không lâu, cô bé ấy vì mang trong lòng nhiều tâm bệnh mà qua đời.
Tôn phu nhân thật lòng ngưỡng mộ Đường phu nhân. Người ta thì nuôi dưỡng Đường Thanh – một cô gái khỏe mạnh, rồi giờ lại tìm được con ruột là Đường Tự Mật, vừa hiếu thảo lại thành đạt. Mọi sự đều thuận ý, vừa lòng.
Thế nhưng trong lòng các người khác thì đâu dễ chịu đến vậy.
Đường Tự Mật lại dám nói Tôn phu nhân “không thiếu con nối dõi”… Chẳng phải là đâm thẳng vào nỗi đau sâu kín của người ta sao?
“Thưa phu nhân, bên ngoài có một đôi vợ chồng trẻ đến, nói là muốn gặp Tôn phu nhân.”
Tôn phu nhân vừa nghe xong, chân mày khẽ nhíu lại, nét mặt càng trở nên lo lắng.
Sài Lan liếc mắt thấy thần sắc của Tôn phu nhân, lập tức hỏi:
“Vợ chồng nào vậy? Nếu chị không muốn gặp, tôi bảo người ra mời họ đi.”
Tôn phu nhân đứng dậy, vẻ do dự hiện rõ trên mặt. Cuối cùng, bà nói:
“Thôi được, bọn họ chỉ là muốn tiền thôi mà. Cứ để họ vào đi, tôi sẽ cho họ thêm một tấm chi phiếu trị giá 100 vạn.”
Bà vừa nói xong liền đi về phía tủ để lấy chi phiếu, nhưng bị Sài Lan vội vàng ngừng lại.
“Là ai mà bà lại cho nhiều tiền thế này?” – Sài Lan hỏi, vẻ nghi hoặc.
Đường Tự Mật không bận tâm, đáp:
“Đừng lo, ai cũng vậy thôi. Mời họ vào rồi chúng ta sẽ biết.”
Người chồng tức giận quát:
“Bà sao lại tránh mặt chúng tôi? Có phải là đang lo sợ không dám gặp mặt?”
Mặt hắn đỏ bừng vì tức giận, đôi mắt không rời Tôn phu nhân, như thể đang nhìn một miếng mồi ngon. Hắn không nhịn được mà liên tục ấn điện thoại, không kiên nhẫn đợi nữa.
Hắn không phải không biết Tôn phu nhân có thể sẽ đưa một khoản tiền lớn cho mình, nhưng lúc này, hắn chẳng có tâm trí đâu mà tiếp điện thoại.
“Hồi đó bà hại chết con gái tôi, tôi chưa đòi lại mạng đã là nhân từ rồi. Giờ tôi bệnh nặng, lẽ ra cô phải để con gái tôi chăm sóc tôi, giờ nó không còn nữa thì bà phải đưa tôi tiền dưỡng lão!”
Người đàn ông vẫn gào thét, giọng hét lên vang vọng như tiếng chuông. Hắn liên tục nói mình đang bị bệnh, nhưng sắc mặt lại hồng hào, chẳng có chút dấu hiệu bệnh tật nào.
Người vợ bên cạnh nắm tay áo hắn, khóc lóc thảm thiết, dáng vẻ thật sự đáng thương:
“Con gái tôi thật tội nghiệp, đáng thương quá, con bé lại bị hại chết như vậy! Con bé là người bị hại, vậy mà bây giờ bà có thể sống vô tư tự tại như thế!”
Đôi vợ chồng này, một người đầy phẫn nộ, một người đầy bi thương.
Ai nhìn vào cảnh này cũng sẽ cảm thấy như Tôn phu nhân là người đã thiếu nợ họ điều gì.
Một vòng quý bà xung quanh, lúc này mới bắt đầu xôn xao, thể hiện vẻ mặt như đang ăn dưa:
“Mọi người đừng có tin mấy lời bịa đặt đó.”
“Tôn phu nhân đi ra ngoài, thậm chí một con kiến cũng không dẫm chết, làm sao có thể hại chết con gái mấy người được?”
“Tôn phu nhân là người rất hiền lành, chứ không phải kiểu người như các ngươi, hai người nhìn thôi cũng thấy chẳng giống người tử tế!”
Một vài phu nhân khác cũng không nhịn được, bắt đầu lên tiếng phụ họa.
17
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
