TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 12
Chương 12: Dễ gặp đào hoa sát

Đường Trinh lần lượt giới thiệu:

“Đây là ba, đây là mẹ, đây là anh cả Đường Loan, còn đây là Đường Thanh – chị gái nuôi trong nhà, được nhận về sau khi em bị thất lạc.”

Đường Tự Mật khẽ nhếch môi cười, nhìn Đường Trinh giờ lại ngoan ngoãn ngồi im, dáng vẻ nhã nhặn, lễ độ.

Đường Thanh cười mà như không, nói bóng gió:

“Em gái à, hôm nay mới là ngày đầu tiên em về nhà, sao đã có thể khiến Tam gia nhà họ Diêm hạ mình đối đãi quý mến đến thế?”

“Nhà họ Đường chúng ta vốn là dòng dõi thư hương, ba còn là thương nhân có nền tảng học thức. Em cũng nên giữ gìn thể diện, đừng làm mấy chuyện ảnh hưởng đến danh tiếng gia đình.” – Lời nói có ý châm chọc rõ ràng.

Đường Trang – cha cô – khẽ nhíu mày. Nhà họ Đường từ trước đến nay luôn xem trọng danh dự. Ông nghiêm mặt nói:

“Nếu thật sự Đường Tự Mật làm điều gì tổn hại đến thể diện gia đình, người đầu tiên không tha cho con chính là ta.”

Lúc ấy, Đường Tự Mật đang ăn tôm do Đường Trinh bóc sẵn, bình thản ngước mắt nhìn cha, ánh mắt trong trẻo mà sâu thẳm.

“Ba, gần đây vị nữ bí thư mới được điều về hình như rất quan tâm đến ba thì phải?”

Lão già nãy giờ còn hăng say giảng đạo lý, vừa nghe vậy liền nghẹn họng không nói nổi câu nào. Nếu đã nói đến thể diện, thì cũng nên dè chừng miệng lưỡi của Đường Tự Mật, vì cô chưa bao giờ nể nang ai cả.

Sài Lan nghe vậy thì ngẩn người, còn Đường Trang cũng nhíu mày lại. Đường Tự Mật sao lại biết chuyện ông vừa đổi bí thư mới?

Nữ bí thư ấy, thông minh, khéo léo, chẳng khác gì con giun trong bụng Đường Trang, mọi việc ở chỗ làm, cô ta đều sắp xếp chu đáo đâu ra đấy.

Chỉ là, cô gái ấy hơi quá đà. Với một người đàn ông đã ngoài năm mươi như ông, thái độ của cô ta có phần không đứng đắn cho lắm.

Đường Thanh rõ ràng biết chuyện, nhưng lại giấu nhẹm đi không nói cho Sài Lan.

Cô ta vội chen vào, chuyển chủ đề:

“Em gái chắc là bị dọa rồi. Hôm nay nào là tai nạn xe cộ, nào là gặp Tam gia nhà họ Diêm, sợ hãi cũng là chuyện bình thường thôi.”

Rồi cô ta lại tiếp tục bóng gió:

“Chỉ là con gái nhà họ Đường, điều căn bản nhất là phải có khí chất và phong thái đàng hoàng. Em đừng để người ta phải mất mặt thay mình chứ.”

Đường Trinh suýt bật cười. Đường Thanh lại dám nói Đường Tự Mật nhát gan sao?

Trên đời này còn ai có lá gan lớn hơn cô ấy nữa?

Cứ cho Đường Thanh mượn thêm một lá gan nữa, cô ta cũng chẳng dám xé áo Tam gia nhà họ Diêm như Đường Tự Mật đã làm đâu.

“Thanh Thanh, em đúng là chưa hiểu rõ Mật Mật rồi.”

Đường Trinh vừa nói vừa gắp cho Đường Tự Mật một chiếc đùi gà, giục cô ăn nhiều một chút để bồi bổ.

“Gan của em ấy to hơn cả... con trâu nữa kia!”

Đường Tự Mật liếc anh một cái đầy cảnh cáo.

Đường Trinh lại cười hì hì, tiếp lời:

“À, còn đôi mắt, cũng to hơn cả trâu luôn.”

Lúc này, Đường Tự Mật quay sang nhìn Đường Trang, ánh mắt lóe lên chút tinh quái, như thể đang xem một vở kịch hay.

Cô chậm rãi nói:

“Ba à, người có số đào hoa, nếu không cẩn thận, dễ gặp phải ‘đào hoa sát’. Mà ‘đào hoa sát’ thì thường mang theo xui xẻo, nhẹ thì tổn phúc, nặng thì hại người, hại mình. Nếu ba làm điều gì không phải, thì chẳng những ba gặp họa, mà người trong nhà cũng khó tránh khỏi liên lụy.”

“Đây là chuyện gì thế hả?” – Sài Lan đặt đũa xuống, giọng chất vấn.

Đường Trang cuống quýt giải thích:

“Vợ à, nghe anh nói đã nào…”

Sài Lan trừng mắt:

“Anh còn định nói gì nữa? Có phải đúng như Mật Mật nói, trong công ty có con hồ ly tinh nào đang quấn lấy anh không?”

Đường Trang nghẹn lời, nói đúng thì chết, mà nói không phải cũng chẳng xong.

Sài Lan sẵng giọng, giận đến đỏ mắt:

“Hay quá nhỉ, càng già càng mất nết! Anh như thế còn dám mở miệng dạy dỗ Mật Mật à!”

Nói rồi, nước mắt bà như sắp trào ra.

Đường Loan buông đũa, nghiêm nghị nói như người chủ trong nhà:

“Mẹ, chuyện này để con giải quyết.”

Nhưng Sài Lan chẳng buồn để ý đến cái gọi là “người chủ trong nhà” ấy. Bà tức giận mắng tiếp:

“Giỏi! Các người đều biết, rồi cùng nhau giấu tôi!”

“Ngày xưa tôi mang thai mười tháng mới sinh ra anh! Anh là con đầu lòng, lúc sinh anh tôi khổ sở thế nào các người có biết không? Vậy mà giờ anh lại đứng về phía cha anh, cùng nhau lừa dối tôi!”

Đường Tự Mật nhẹ nhàng vỗ lên lưng Sài Lan, dịu giọng dỗ dành:

“Mẹ đừng giận nữa, không đáng đâu ạ.”

Sài Lan nghẹn ngào, quay sang ôm lấy Đường Tự Mật, càng thêm cảm động vì tình máu mủ giữa hai mẹ con:

“Chỉ có con… chỉ có Mật Mật của mẹ là biết thương mẹ thôi…”

Nói đến đây, bà lại rưng rưng nước mắt, ôm chặt lấy cô con gái vừa tìm lại.

Đường Thanh cũng rưng rưng nước mắt, giọng nói nghèn nghẹn như vừa hối lỗi, vừa oán trách:

“Ba mẹ… đừng cãi nhau nữa… đều là lỗi của con…”

“Nếu không phải con chiếm mất vị trí của em ấy bao năm nay, thì em ấy đã không cần phải nói ra những lời khiến mọi người khó nghe như vậy.”

Cô ta cúi đầu, chắp hai tay trước ngực, giọng càng thêm thê lương:

“Trước là nguyền rủa anh hai gặp tai nạn, giờ lại khiến ba mẹ bất hòa… tất cả đều tại con.”

18

0

3 tháng trước

7 phút trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.