0 chữ
Chương 7
Chương 5: Bữa cơm no
“Loại có độc tính thấp thì không cần lo lắng, cứ yên tâm ăn thoải mái.” Ông Lâm nói rồi bổ sung: “Loại có độc tính trung bình thì vẫn có chút ảnh hưởng đến cơ thể. Nhưng loại độc tính thấp rất hiếm, nghe nói người trong khu căn cứ phần lớn đều ăn thực phẩm có độc tính trung bình. Bố thấy cơ thể người bên đó ai cũng khỏe mạnh hơn chúng ta, chắc là không có vấn đề gì lớn.”
Nghe vậy, Lâm Yên cũng yên tâm hơn một chút: “Vậy phiến chúng ta tìm được là loại độc tính thấp, tối nay không cần phải xử lý cầu kỳ nữa.”
Thế nhưng, cô vẫn canh cánh trong lòng: “Bố, ở khu căn cứ, bố có nghe được phương pháp nào chữa trị cho người bị tích tụ quá nhiều độc tố không ạ?”
Hai năm đầu sau thảm họa, cả nhóm dựa vào thực phẩm dự trữ và những món đồ đóng gói tìm được ở xung quanh để sống sót qua ngày. Về sau, việc tìm kiếm thức ăn ngày càng khó khăn, họ đành phải ăn những loài thực vật hái từ bên ngoài. Vì vậy, cơ thể ai bây giờ cũng ít nhiều tích tụ độc tố, tuy trước mắt không nguy hiểm đến tính mạng nhưng về lâu dài thì không ai biết được.
Nghiêm trọng nhất là tình trạng của chú Lương Bình. Sau khi bị con kiến độc kia cắn, chú ấy cứ nằm liệt trên giường, vết thương đến nay vẫn không có dấu hiệu khá hơn. Dù ông Lâm là bác sĩ, nhưng đối với tình trạng này cũng đành bó tay.
Ông Lâm lắc đầu: “Bố chưa kịp hỏi thăm kỹ. Nhưng tình hình của chú Lương Bình nhà con thì bố đã hỏi rồi, bên khu căn cứ có thể chữa được, nhưng không thể trì hoãn. Vì vậy, bố dự định muộn nhất là ngày kia chúng ta phải lên đường đến khu căn cứ.”
Nương tựa lẫn nhau suốt ba năm, tình cảm của mọi người không phải người thân mà còn hơn cả người thân. Ông Lâm tất nhiên không muốn nhìn tình trạng của Lương Bình ngày một xấu đi. Đây cũng là lý do quan trọng khiến ông phải liều mình đi tìm hiểu về khu căn cứ. Bây giờ nghe tin có thể chữa trị, đương nhiên phải lên đường càng sớm càng tốt.
Lâm Yên nghe xong, mắt cũng sáng lên: “Vậy thì đúng là không thể trì hoãn được nữa, ngày mai chúng ta thu dọn đồ đạc, cố gắng xuất phát sớm.”
Trong lúc họ nói chuyện, số lá tỏi đã cắt đều được chuyển hết vào gian nhà chính. Gian nhà này rất rộng, có thể chứa được nhiều người. Sau khi Lương Bình bị thương, vì lý do an toàn, ông Lâm đã không để mọi người ở riêng nữa mà tập trung tất cả về đây.
Ván giường được dỡ xuống, ghép lại thành những chiếc giường lớn. Nam một bên, nữ một bên. Tuy không được tiện lợi cho lắm nhưng được cái an toàn, một khi có chuyện đột xuất, mọi người cũng có thể ứng cứu lẫn nhau. Đối với sự sắp xếp này, không một ai phản đối. Gia đình lão Lương lại càng cảm kích, bởi vì họ biết ông Lâm làm vậy rõ ràng là để tiện chăm sóc cho gia đình họ.
Lão Lương và hai đứa cháu, cùng với Lâm Dao và Lâm Khang, tiếp tục kiểm tra lá tỏi. Bà Lâm và Lâm Dao thì phụ trách nấu bữa tối.
Bà Lâm cầm phiến lá tỏi có độc tính thấp trên tay, tiếc rẻ nói: “Ôi chao, có mỗi một phiến thế này, ít quá. Hay là mình nấu thêm ít cháo lọc từ nửa tháng trước ăn kèm nhé?”
“Không được.” Lâm Yên thẳng thừng từ chối: “Trước đây thì thôi, nhưng bây giờ chúng ta đã biết món cháo lọc đó không an toàn thì cố gắng đừng ăn nữa. Hôm nay ăn không no thì ngày mai chúng ta nghĩ cách tìm thêm đồ ăn sau.”
Bà Lâm đang định nói rằng một chút này không đủ cho cả nhà ăn thì đúng lúc đó, bà bỗng nghe cô con gái thứ Lâm Dao reo lên vui sướиɠ: “Ra rồi!”
“Độc tính trung bình!”
Bà Lâm nghe vậy, lập tức cười rộ lên: “Ối chao, thật đúng là có nữa này.”
Mọi người đều ghé đầu vào xem, quả nhiên phiến lá tỏi mới tìm được này lớn gấp đôi phiến lúc trước, ước chừng phải hơn một ký.
Lâm Dương còn phấn khích chạy đi lấy một cái cân đến, sau khi cân xong thì toe toét cười lớn: “Một ký hai lạng!”
Bà Lâm cười nói: “Không tồi, không tồi, thế này thì mọi người có thể ăn lửng dạ rồi.”
Tiếp theo đó, tin vui liên tiếp ập đến. Chẳng mấy chốc, lão Lương lại tìm được một phiến có độc tính trung bình, Lâm Khang cũng tìm được một phiến. Cậu bé Lương Diệu năm tuổi là người may mắn nhất, tìm được hẳn ba phiến, trong đó còn có một phiến là độc tính thấp. Những phiến lá tìm được về sau này đều nặng hơn một ký.
Bữa tối của cả nhà cuối cùng cũng đủ đầy.
Bà Lâm vui vẻ cùng Lâm Yên chuẩn bị bữa ăn cho mọi người. Bây giờ chẳng còn gia vị gì ngoài muối, những thứ như dầu, tương, dấm đều đã dùng hết từ lâu. Việc nấu nướng cũng chẳng còn cầu kỳ tay nghề. Bà Lâm vẫn dùng cách cũ, đem lá tỏi nghiền thành dạng cháo, rắc thêm chút muối, đổ nước vào đun sôi cho chín là xong.
Mỗi người một bát, đều là những chiếc tô lớn vốn dùng để đựng thức ăn trong nhà hàng. Bà Lâm múc cho mỗi người một bát đầy ắp, cười tủm tỉm nói: “Ăn đi nào mọi người, lâu lắm rồi chúng ta chưa được ăn một bữa no. Trước kia ăn món cháo lọc kia cứ nơm nớp lo sợ, chẳng dám ăn cho ngon miệng. Chỗ này đều đã qua kiểm tra, an toàn cả đấy! Cứ ăn thoải mái đi.”
Mọi người không ai khách khí, ôm bát của mình rồi lập tức ăn ngay. Trong phút chốc, tiếng xì xụp vang lên, cả căn phòng chỉ còn lại âm thanh húp cháo từng ngụm lớn của mọi người.
Sau bữa tối, bà Lâm cùng hai cô con gái dọn dẹp một chút. Ông Lâm, sau khi đi thêm củi lửa cho vành đai bên ngoài, cũng cầm một ngọn đuốc đang cháy vào nhà.
Thấy mọi người đều nhìn mình, ông Lâm nói: “Vẫn sắp xếp như cũ, trước nửa đêm tôi sẽ canh, sau nửa đêm đến lượt A Dương. Tối nay mọi người không cần phải làm gì cả, cứ ngủ một giấc cho ngon, dưỡng đủ tinh thần, ngày mai còn rất nhiều việc phải làm.”
Bà Lâm và mấy đứa con tự nhiên đều nghe theo sự sắp xếp.
Nghe vậy, Lâm Yên cũng yên tâm hơn một chút: “Vậy phiến chúng ta tìm được là loại độc tính thấp, tối nay không cần phải xử lý cầu kỳ nữa.”
Thế nhưng, cô vẫn canh cánh trong lòng: “Bố, ở khu căn cứ, bố có nghe được phương pháp nào chữa trị cho người bị tích tụ quá nhiều độc tố không ạ?”
Hai năm đầu sau thảm họa, cả nhóm dựa vào thực phẩm dự trữ và những món đồ đóng gói tìm được ở xung quanh để sống sót qua ngày. Về sau, việc tìm kiếm thức ăn ngày càng khó khăn, họ đành phải ăn những loài thực vật hái từ bên ngoài. Vì vậy, cơ thể ai bây giờ cũng ít nhiều tích tụ độc tố, tuy trước mắt không nguy hiểm đến tính mạng nhưng về lâu dài thì không ai biết được.
Ông Lâm lắc đầu: “Bố chưa kịp hỏi thăm kỹ. Nhưng tình hình của chú Lương Bình nhà con thì bố đã hỏi rồi, bên khu căn cứ có thể chữa được, nhưng không thể trì hoãn. Vì vậy, bố dự định muộn nhất là ngày kia chúng ta phải lên đường đến khu căn cứ.”
Nương tựa lẫn nhau suốt ba năm, tình cảm của mọi người không phải người thân mà còn hơn cả người thân. Ông Lâm tất nhiên không muốn nhìn tình trạng của Lương Bình ngày một xấu đi. Đây cũng là lý do quan trọng khiến ông phải liều mình đi tìm hiểu về khu căn cứ. Bây giờ nghe tin có thể chữa trị, đương nhiên phải lên đường càng sớm càng tốt.
Trong lúc họ nói chuyện, số lá tỏi đã cắt đều được chuyển hết vào gian nhà chính. Gian nhà này rất rộng, có thể chứa được nhiều người. Sau khi Lương Bình bị thương, vì lý do an toàn, ông Lâm đã không để mọi người ở riêng nữa mà tập trung tất cả về đây.
Ván giường được dỡ xuống, ghép lại thành những chiếc giường lớn. Nam một bên, nữ một bên. Tuy không được tiện lợi cho lắm nhưng được cái an toàn, một khi có chuyện đột xuất, mọi người cũng có thể ứng cứu lẫn nhau. Đối với sự sắp xếp này, không một ai phản đối. Gia đình lão Lương lại càng cảm kích, bởi vì họ biết ông Lâm làm vậy rõ ràng là để tiện chăm sóc cho gia đình họ.
Bà Lâm cầm phiến lá tỏi có độc tính thấp trên tay, tiếc rẻ nói: “Ôi chao, có mỗi một phiến thế này, ít quá. Hay là mình nấu thêm ít cháo lọc từ nửa tháng trước ăn kèm nhé?”
“Không được.” Lâm Yên thẳng thừng từ chối: “Trước đây thì thôi, nhưng bây giờ chúng ta đã biết món cháo lọc đó không an toàn thì cố gắng đừng ăn nữa. Hôm nay ăn không no thì ngày mai chúng ta nghĩ cách tìm thêm đồ ăn sau.”
Bà Lâm đang định nói rằng một chút này không đủ cho cả nhà ăn thì đúng lúc đó, bà bỗng nghe cô con gái thứ Lâm Dao reo lên vui sướиɠ: “Ra rồi!”
“Độc tính trung bình!”
Bà Lâm nghe vậy, lập tức cười rộ lên: “Ối chao, thật đúng là có nữa này.”
Mọi người đều ghé đầu vào xem, quả nhiên phiến lá tỏi mới tìm được này lớn gấp đôi phiến lúc trước, ước chừng phải hơn một ký.
Lâm Dương còn phấn khích chạy đi lấy một cái cân đến, sau khi cân xong thì toe toét cười lớn: “Một ký hai lạng!”
Bà Lâm cười nói: “Không tồi, không tồi, thế này thì mọi người có thể ăn lửng dạ rồi.”
Tiếp theo đó, tin vui liên tiếp ập đến. Chẳng mấy chốc, lão Lương lại tìm được một phiến có độc tính trung bình, Lâm Khang cũng tìm được một phiến. Cậu bé Lương Diệu năm tuổi là người may mắn nhất, tìm được hẳn ba phiến, trong đó còn có một phiến là độc tính thấp. Những phiến lá tìm được về sau này đều nặng hơn một ký.
Bữa tối của cả nhà cuối cùng cũng đủ đầy.
Bà Lâm vui vẻ cùng Lâm Yên chuẩn bị bữa ăn cho mọi người. Bây giờ chẳng còn gia vị gì ngoài muối, những thứ như dầu, tương, dấm đều đã dùng hết từ lâu. Việc nấu nướng cũng chẳng còn cầu kỳ tay nghề. Bà Lâm vẫn dùng cách cũ, đem lá tỏi nghiền thành dạng cháo, rắc thêm chút muối, đổ nước vào đun sôi cho chín là xong.
Mỗi người một bát, đều là những chiếc tô lớn vốn dùng để đựng thức ăn trong nhà hàng. Bà Lâm múc cho mỗi người một bát đầy ắp, cười tủm tỉm nói: “Ăn đi nào mọi người, lâu lắm rồi chúng ta chưa được ăn một bữa no. Trước kia ăn món cháo lọc kia cứ nơm nớp lo sợ, chẳng dám ăn cho ngon miệng. Chỗ này đều đã qua kiểm tra, an toàn cả đấy! Cứ ăn thoải mái đi.”
Mọi người không ai khách khí, ôm bát của mình rồi lập tức ăn ngay. Trong phút chốc, tiếng xì xụp vang lên, cả căn phòng chỉ còn lại âm thanh húp cháo từng ngụm lớn của mọi người.
Sau bữa tối, bà Lâm cùng hai cô con gái dọn dẹp một chút. Ông Lâm, sau khi đi thêm củi lửa cho vành đai bên ngoài, cũng cầm một ngọn đuốc đang cháy vào nhà.
Thấy mọi người đều nhìn mình, ông Lâm nói: “Vẫn sắp xếp như cũ, trước nửa đêm tôi sẽ canh, sau nửa đêm đến lượt A Dương. Tối nay mọi người không cần phải làm gì cả, cứ ngủ một giấc cho ngon, dưỡng đủ tinh thần, ngày mai còn rất nhiều việc phải làm.”
Bà Lâm và mấy đứa con tự nhiên đều nghe theo sự sắp xếp.
1
0
4 ngày trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
