TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 24
Chương 18: Cửa hàng trong căn cứ

Đây cũng là lần đầu tiên Lâm Dương bước vào cửa hàng của căn cứ.

Cậu nghĩ một lát rồi nói: "Chắc là do độc tố có sẵn trong thức ăn đó. Mấy loại có độc tính trung bình mà mình kiểm tra được không phải chỉ được ăn với số lượng vừa phải thôi sao? Nhưng thực phẩm độc tính thấp thì khan hiếm, làm gì có mà ăn quanh năm suốt tháng. Nguồn thức ăn chính của mọi người bây giờ là loại có độc tính trung bình, mà cơ thể chúng ta ít nhiều cũng có vấn đề, đúng không? Anh đoán đó chính là cái mà họ gọi là tổn thương do độc tố."

Lâm Yên cũng nghĩ vậy. Trước đây cô từng hỏi bố xem ở căn cứ có cách nào chữa trị cho cơ thể họ không, không ngờ chỉ cần ăn thực phẩm độc tính thấp là đã có hiệu quả nhất định.

Cứ như vậy, giá của thực phẩm độc tính thấp cao ngất ngưởng cũng là điều dễ hiểu.

Lâm Yên và Lâm Dương lại nhìn sang những món đồ khác, và nhanh chóng phát hiện ra khu thực phẩm tươi sống có rất ít nguyên liệu độc tính thấp, phần lớn đều là độc tính trung bình. Xem ra đồ độc tính thấp là của hiếm, nhiều người giữ lại để dùng chứ ít ai muốn bán ra.

Giá của thực phẩm độc tính trung bình thì tương đối bình thường, dao động trong khoảng từ 1 đến 50 Điểm tích lũy một cân tùy theo độ hiếm.

Đi dạo một vòng, Lâm Yên đã có cái nhìn sơ bộ về giá cả trong căn cứ. Chỉ là tìm mãi mà vẫn không thấy cái máy đo có kim dò đâu cả. Lâm Dương an ủi: "Nếu không tìm thấy thì lát nữa hỏi anh Trương Ngôn xem sao."

Đành vậy thôi.

Lâm Yên tiếp tục đi xem, lần này cô hướng thẳng đến khu vũ khí. Hình ảnh những người lính gác cổng được trang bị súng ống khiến cô rất hứng thú.

Tiếc là, khi đến nơi, cô không thấy bất kỳ khẩu súng nào, toàn bộ đều là vũ khí cận chiến, thậm chí còn có đủ loại nông cụ, đồ làm bếp, cùng với những vũ khí có hình thù kỳ lạ làm từ vật liệu đặc biệt. Lâm Yên ghé lại gần nhìn, phát hiện chúng đều được chế tạo từ các bộ phận của thú biến dị.

Giá của chúng cũng không hề rẻ. Rẻ nhất là một con dao nhỏ làm từ răng nanh sắc nhọn của thú biến dị, giá 10 Điểm tích lũy. Có vẻ như loại răng này không hiếm, vì Lâm Yên thấy trên kệ bày bán rất nhiều, chất thành đống chẳng khác gì mấy con dao gọt hoa quả bán trong các cửa hàng đồng giá ngày xưa.

"Ối trời ơi!" Phía xa vọng lại tiếng kêu kinh ngạc của Lâm Dương.

Lâm Yên vội chạy qua: "Sao thế anh?"

Lâm Dương mặt mày đưa đám, rêи ɾỉ: "Thôi xong, rượu gì mà đắt thế này? Kiếp này của anh coi như chấm hết, còn mong gì được uống nữa..."

Lâm Yên nhìn sang, không khỏi bật cười. Trên kệ bày đủ các loại chai lọ đựng rượu, từ rượu hoa quả, rượu gạo, bia, rượu vang cho đến rượu trắng... chủng loại khá đầy đủ, nhưng giá cả thì không "đẹp" chút nào. Loại rẻ nhất cũng đã 5.000 Điểm tích lũy một chai.

Lâm Yên cười không mấy thiện chí: "Anh, hay là nhân cơ hội này cai luôn đi, dù gì rượu cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì."

Ngoại trừ Lâm Dương, cả nhà họ Lâm từ trên xuống dưới không ai ham mê rượu chè. Ông Lâm gần như không đυ.ng đến một giọt. Thứ duy nhất liên quan đến rượu trong nhà là chai rượu nấu ăn để khử tanh. Chẳng hiểu sao lại sinh ra một "đột biến" mê rượu như Lâm Dương.

Nghe em gái nói, Lâm Dương chỉ cảm thấy trời đất tối sầm, cuộc đời còn lại bỗng chốc mất hết thú vị.

Tiếp đó, Lâm Yên tiếp tục đi dạo trong tiếng thở dài của ông anh. Cửa hàng thực ra không lớn lắm, chỉ khoảng 1.000 mét vuông, rất nhanh đã đi hết một vòng. Hai người cũng tìm thấy khu bán thịt, nhưng giá của chúng cũng là thứ mà họ không thể với tới.

Chuyến đi dạo cửa hàng kết thúc trong sự não nề.

Khi hai anh em quay lại chỗ nhận thẻ thì vừa lúc đến lượt nhà mình. Lâm Yên làm theo hướng dẫn, nhận lấy chiếc đồng hồ định danh mới. Nhìn vào số dư bằng 0 bên trong, lòng cô bỗng dâng lên một ngọn lửa nhiệt huyết. Nghèo thì có gì đáng sợ chứ?

Chỉ sợ không cố gắng mà thôi.

Cô tin rằng, sau này mình nhất định có thể muốn mua gì thì mua.

Lâm Yên lại hỏi anh lính Trương Ngôn về chiếc máy đo có kim dò. Anh cười nói: "Loại này cửa hàng ở cổng thành không bán đâu. Vì chi phí chế tạo khá cao, sản lượng lại ít, nên hiện tại chỉ có cửa hàng ở Khu A mới có bán."

Người bình thường dùng chức năng kiểm tra có sẵn trên đồng hồ định danh là đủ rồi, không cần phải mua thêm làm gì.

Lâm Yên vẫn chưa từ bỏ, hỏi thêm một câu: "Vậy giá một cái là bao nhiêu ạ?"

Trương Ngôn đáp: "500 Điểm tích lũy một cái."

Lâm Yên: "..."

Bằng cả tháng lương của bố mình.

Haiz!

Lâm Yên tạm thời dập tắt hy vọng.

Chưa đầy mười phút sau, mọi người đều đã nhận được đồng hồ định danh mới. Trương Ngôn nói: "Bây giờ tôi sẽ dẫn mọi người vào trong. Đối với những người mới gia nhập như mọi người, căn cứ có một chính sách phúc lợi về nhà ở giá rẻ, để giúp mọi người có thời gian quá độ, thích nghi với cuộc sống ở đây."

Mọi người trước đó đã nghe loáng thoáng, nhưng vẫn chưa biết cụ thể ra sao.

Trương Ngôn giơ tay ngăn những người định lên tiếng, cười nói: "Mọi người cứ đi theo tôi rồi sẽ biết."

Sau đó, cả đoàn dùng thẻ định danh mới, thông qua kiểm tra an ninh ở cổng thành rồi đi theo Trương Ngôn vào bên trong.

Thế giới bên trong cổng thành hoàn toàn khác biệt với khung cảnh trống trải bên ngoài. San sát hai bên là những căn nhà dựng tạm bợ bằng đủ thứ vật liệu, từ gỗ, đá, cho đến ngói vỡ. Xen kẽ vào đó là không ít lán trại, lều tranh... và những ngôi nhà được cải tạo lại từ các công trình cũ. Tình hình nhà ở trông có vẻ rất đông đúc và chật chội.

Ngoài nhà cửa ra, mặt đường được chừa ra một khoảng không gian khá rộng rãi cho xe cộ qua lại.

1

0

1 ngày trước

4 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.