TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 20
Chương 15: Thu hoạch củ khoai mài

Mười phút sau, ba người đội trưởng Trần quay lại. Anh nói: "Chỉ dùng khói hun thôi vẫn chưa đảm bảo an toàn. Tất cả mọi người không được qua đó."

Mọi người nghe vậy, ai nấy đều thất vọng ra mặt.

Rõ ràng là đội của đội trưởng Trần muốn "ăn mảnh" rồi.

Nhưng mà, người ta có bản lĩnh thì người ta ăn mảnh thôi. Bọn họ đánh không lại, không có vũ khí, đến an toàn của bản thân cũng phải nhờ người ta bảo vệ. Lấy tư cách gì mà đi tranh củ khoai mài với họ chứ?

Cách làm của đội trưởng Trần không có gì đáng chê trách cả. Chỉ là, dù mọi người đều hiểu rõ lý lẽ này, nhưng vẫn không tránh khỏi cảm giác hụt hẫng.

Đây là đồ ăn cơ mà.

Bây giờ ai nấy đều sống trong cảnh ăn bữa hôm lo bữa mai, tích trữ được thêm chút đồ ăn là thêm một phần đảm bảo cho tính mạng của cả gia đình.

Ngay lúc tất cả đang im lặng, đội trưởng Trần đột nhiên lên tiếng: "Mọi người không được đến gần bụi khoai mài đó, nhưng lát nữa tôi sẽ cho người hái hết chúng về đây, và mọi người sẽ phụ trách việc kiểm tra."

Cả đám nghe vậy liền ngẩn ra.

Đội trưởng Trần cười nói: "Chúng ta chỉ có thể ở lại thêm một tiếng chứ không thể lâu hơn. Người đông sức mạnh lớn, chỗ củ khoai mài này đành nhờ mọi người kiểm tra vậy. Cứ yên tâm, chúng tôi không để mọi người làm không công đâu. Máy đo chúng tôi sẽ cung cấp, cứ mỗi mười củ ăn được mà mọi người kiểm tra ra, chúng tôi chỉ lấy ba củ. Mọi người chỉ cần ở yên tại đây kiểm tra là được. Người của chúng tôi sẽ phụ trách hái lượm và cả việc bảo vệ an toàn cho mọi người..."

Nói đến đây, anh đột nhiên dừng lại. Ánh mắt anh ta nhìn đám hành khách mang theo vẻ đầy sâu xa, nói: "Hoặc là, có ai cảm thấy cách phân chia này không công bằng thì cũng có thể đưa ra ý kiến."

Bên dưới im phăng phắc. Mọi người bị niềm vui quá lớn này làm cho choáng váng, nhất thời không ai nói nên lời.

Vài giây sau.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau. Ông trưởng thôn và ông Lâm trao đổi ánh mắt một chút, rồi ông trưởng thôn nhanh chóng bước lên phía trước. Ông nhìn đội trưởng Trần, giọng đầy cảm kích: "Không! Không có ý kiến gì hết!"

"Đội trưởng Trần, các anh đúng là người phúc hậu. Cách phân chia này, chúng tôi mới là người được hời lớn đây."

Lời này của ông trưởng thôn, ngoài sự cảm kích ra thì những lời khen tặng bên trong hoàn toàn là thật lòng, không hề che giấu chút nào.

Phải biết rằng, lúc nãy khi đội trưởng Trần và hai người lính đi hái củ khoai mài, mọi hành động của họ đều được mọi người nhìn thấy rõ mồn một. Sự vất vả và nguy hiểm đó, ai cũng tự hiểu trong lòng.

Ai biết được bên trong có còn con rắn con rết nào chui ra nữa không...

Bây giờ có cho họ thêm mấy lá gan, họ cũng chẳng dám mò vào đó mà hái củ khoai mài đâu.

Hiện tại, mọi nguy hiểm đều do người của đội trưởng Trần gánh vác, vậy mà thành quả họ lại được chia phần lớn, còn ai mà không hài lòng nữa chứ?

Ông trưởng thôn cân nhắc một lát, thử đề nghị: "Đội trưởng Trần, hay là các anh lấy bốn phần đi? Dù gì chúng tôi cũng đâu có làm gì." Ngay cả công cụ kiểm tra cũng là mượn của họ.

Đội trưởng Trần nghe xong, trong lòng cũng thấy vui. Ít nhất thì những người này còn biết điều, biết tốt xấu.

Sau khi bàn bạc với mấy người đồng đội, cả nhóm quyết định vẫn giữ nguyên đề nghị ban đầu, chỉ lấy ba phần. Tuy nhiên, họ sẽ ưu tiên lấy những củ có độc tính thấp, và tất cả mọi người đều đồng ý.

Thế là!

Cả nhà Lâm Yên lập tức lao vào công cuộc kiểm tra củ khoai mài với khí thế ngút trời.

Tít!

Tít!

Tít!

Cả khu vực nghỉ chân tức thì vang lên từng tràng âm báo, nhất thời không phân biệt được tiếng máy của ai với ai.

Trước khi bắt đầu, Lâm Yên đã quan sát kỹ chiếc máy đo mà đội trưởng Trần cung cấp. Đây cũng là một dạng đồng hồ, nhưng có kích cỡ bỏ túi, không liên kết với thông tin cá nhân và cũng chẳng có chức năng liên lạc. Nó chỉ đơn thuần là một cái máy đo. Điểm khác biệt lớn nhất so với đồng hồ định danh là nó có thêm một cây kim kim loại có thể co duỗi. Khi kiểm tra, không cần phải mất công vắt nước của thực vật lên màn hình, chỉ cần cắm kim vào bên trong là có thể nhận được kết quả.

Kết quả sẽ được hiển thị qua âm thanh, màn hình và cả đèn báo. Đèn đỏ là độc tính cao, không ăn được, đèn xanh là ăn được. Nếu thấy ồn ào quá, cũng có thể tắt tiếng đi, chỉ cần nhìn màn hình và màu đèn là đủ.

Khi không dùng, chỉ cần thu kim lại. Thường ngày có thể đeo trên cổ tay, hoặc dùng dây xỏ qua treo trên cổ, sử dụng cực kỳ tiện lợi.

Lâm Yên thầm nghĩ, đợi đến khu căn cứ, nếu điều kiện cho phép, mình nhất định phải sắm một cái. Sau này đi ra ngoài thu thập sẽ tăng hiệu suất lên rất nhiều.

Tít!

[Độc tính thấp. Có thể sử dụng.]

Lâm Yên nghe thấy tiếng báo, sợ mình nghe nhầm của người khác, bèn đâm kim vào củ khoai mài trên tay một lần nữa. Vẫn là thông báo độc tính thấp, cô sung sướиɠ đến mức cười toe toét.

Đây là củ độc tính thấp thứ ba rồi, còn độc tính trung bình cũng được mười một củ. Thu hoạch quá ư là bội thu!

Lâm Yên không dám dừng lại. Bên chân cô còn một đống củ khoai mài chất cao như núi, phải tranh thủ thời gian thôi. Đội trưởng Trần đã nói, hết giờ là phải lên đường, dù có kiểm tra xong hay chưa.

Bên này Lâm Yên thu hoạch tốt, những người khác cũng không kém. Người thu hoạch được nhiều nhất lại không phải là Lâm Dương có tốc độ nhanh nhất, mà là Lương Kiều.

Cô bé Lương Kiều nhỏ xíu, ngồi xổm bên cạnh người lớn, kiểm tra cẩn thận từng li từng tí. Tốc độ của cô bé rất chậm, gần ba mươi giây mới xong một củ, nhưng trước mặt đã chất một đống gần năm mươi củ ăn được, to có nhỏ có.

0

0

1 ngày trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.