TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 10
Chương 7.2: Canh gác ban đêm

Tỉnh dậy, việc đầu tiên cô làm là nhìn về phía bố mình. Đầu ông Lâm đang gật gà gật gù, rõ ràng là đang phải cố gắng chống chọi với cơn buồn ngủ.

Gian nhà chính vẫn thắp đuốc, ánh lửa có thể dọa lui một số loài thú biến dị, vì vậy, cả nhà không dám tắt lửa khi ngủ.

Nghe thấy tiếng động nhỏ, ông Lâm quay sang nhìn Lâm Yên, dùng khẩu hình miệng hỏi: “A Yên, sao con không ngủ thêm chút nữa?”

Lâm Yên nhẹ nhàng đi tới, thấy quầng thâm dưới mắt bố, lòng cô không khỏi đau xót. Cô ghé tai nói nhỏ: “Bố, bố đi ngủ đi, con canh cho. Con ngủ đủ rồi.”

Ông Lâm định nói gì đó, nhưng Lâm Yên đã nói thẳng: “Con sẽ không lơ là đâu, con sẽ canh gác cẩn thận. Bố đi ngủ đi, đến giờ con sẽ gọi anh hai dậy.”

Ông Lâm suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Vậy được, con phải trông chừng cẩn thận đấy.”

Lâm Yên đáp: “Bố yên tâm đi, con đâu có không đáng tin như anh hai.”

Ông Lâm nghĩ lại cũng đúng, liền cười nói: “Ừ, vậy bố đi ngủ đây.”

Lâm Yên tiếp quản công việc canh gác. Thấy ngọn đuốc sắp cháy hết, cô liền lấy một ngọn mới, mồi lửa từ ngọn đuốc cũ rồi cắm vào chiếc thùng sắt trong góc phòng.

Tiếp theo, cô tìm đến vũ khí quen thuộc của mình là cây xẻng, dắt thêm một con dao phát củi vào thắt lưng rồi mới ngồi xuống, cẩn thận lắng nghe động tĩnh xung quanh. Tuy nhiên, ngoài tiếng hít thở đều đều của mọi người, cô không phát hiện ra điều gì bất thường.

Lâm Yên không dám lơ là, cô chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng thực chất vẫn luôn cảnh giác với mọi động tĩnh, đặc biệt là từ bên ngoài.

Ước chừng khoảng bốn giờ sáng, Lâm Yên liền đánh thức ông anh đang ngủ say như chết của mình dậy. Vốn dĩ thấy anh trai ngủ ngon, quầng thâm dưới mắt cũng chẳng kém gì bố, cô không nỡ gọi, nhưng suy đi nghĩ lại, cô vẫn quyết định gọi anh dậy.

Lâm Dương tỉnh dậy, hai anh em liền cầm đuốc ra ngoài, thêm một lượt củi lửa cho vành đai cách ly. Như vậy, sự an toàn của cả nhà sẽ càng được đảm bảo hơn.

Còn khoảng hai tiếng nữa mới đến hừng đông, Lâm Yên quyết định đi ngủ tiếp. Cô dặn dò: “Anh hai, em đi ngủ đây, anh phải canh cho cẩn thận, đừng có ngủ gật đấy. Có chuyện gì là phải đánh thức mọi người dậy ngay.”

Lâm Dương thấy em gái cằn nhằn như một bà cụ non, liền cười ha hả: “Biết rồi, bà quản gia. Em không biết là nếp nhăn trên mặt em sắp nhiều hơn cả mẹ rồi à?”

Lâm Yên: “...”

Thôi bỏ đi. Sau này còn nhiều dịp để "tính sổ" với ông anh này, không vội nhất thời.

...

Lâm Yên cẩn thận lách người vào trong chăn, cố gắng không làm kinh động đến Lâm Dao đang ngủ bên cạnh.

Đêm đó trôi qua bình yên. Khi Lâm Yên tỉnh dậy, trời vẫn còn tờ mờ sáng. Ngoại trừ Lâm Dương đang canh gác, vợ chồng ông bà Lâm và hai cha con lão Lương đều đã dậy từ sớm.

Dưới mái hiên nhà chính đã chất đầy lá tỏi, ngoài ra còn có không ít củ tỏi vẫn còn dính đất. Bà Lâm tay cầm dao đang cắt lá, còn ông Lâm thì cầm cuốc để đào thêm củ. Lão Lương cũng không nghỉ ngơi, luôn tay kiểm tra không ngừng. Ngay cả Lương Bình cũng đã được dời ra ngoài, đang nằm trên một chiếc giường ván đơn sơ, cố gắng kiểm tra từng chiếc lá tỏi. Tốc độ của anh còn chậm hơn cả cậu bé Lương Diệu ngày hôm qua, nhưng anh không hề bỏ cuộc.

Những người lớn đã dậy sớm làm biết bao nhiêu việc mà không hề đánh thức bọn trẻ. Lâm Yên cảm động vô cùng. Các bậc cha chú tuổi đã không còn nhỏ nhưng vẫn luôn nỗ lực, cố gắng chống lên cả một bầu trời cho con cháu. Lâm Yên thầm thề với lòng mình cũng phải cố gắng nhiều hơn nữa, cùng các bậc cha chú nỗ lực để cả gia đình có thể bình an khỏe mạnh, sống sót đến ngày thế giới được phục hồi.

Lâm Yên cầm xẻng đi tới: “Bố, mẹ, chỗ củ tỏi trong đất này đã kiểm tra chưa ạ?”

Cô quá hiểu bố mẹ mình, nếu kết quả kiểm tra không tốt, họ sẽ không tốn nhiều công sức để đào số tỏi đang được chôn dưới đất lên làm gì. Việc đào đất từ trước đến nay chưa bao giờ là một công việc nhẹ nhàng, huống hồ bây giờ thực vật đã biến dị, rễ tỏi cắm sâu dưới lòng đất khiến việc thu hoạch rất tốn sức. Nếu thành quả thu về không tốt thì với điều kiện hiện tại của họ, đó là một việc làm không có lời.

Ông Lâm không nói gì, nhưng bà Lâm đã cười ha hả mở lời: “Chứ sao nữa, sáng sớm mẹ và bố con đã đào một ít lên rồi, kết quả rất đáng mừng. Kia kìa—”

Bà Lâm giơ tay, chỉ vào một cái sọt ở góc tường: “Chỗ đó đều là những củ đã kiểm tra và ăn được.”

Lâm Yên nhìn kỹ, không khỏi kinh ngạc: “Nhiều vậy sao?”

Một cái, hai cái, ba cái…

Cả một sọt đầy, ít nhất cũng phải có ba mươi củ tỏi.

Bà Lâm cười ha hả, lại chỉ về một hướng khác. Ở đó cũng có một cái giá tre, trên đó là một cái rổ nhỏ, bên trong chỉ có lèo tèo hai củ tỏi. Vẻ vui sướиɠ trên mặt bà Lâm không tài nào che giấu được: “Hai củ trong rổ tre là loại có độc tính thấp. Bố con nói loại độc tính thấp bán được giá tốt, chúng ta có thể giữ lại, đến khu căn cứ thì đem đi bán để đổi lấy điểm tích lũy, cũng có thể mua sắm thêm vài thứ cho cả nhà.”

Lâm Yên vô cùng đồng tình: “Đúng vậy ạ. Chúng ta hiện có một sọt củ tỏi độc tính trung bình, tạm thời cũng đủ cho cả nhà ăn no trong hai, ba ngày. Số củ có độc tính thấp kia đem đổi lấy điểm tích lũy là hợp lý nhất.”

Bà Lâm cười nói: “Vẫn còn một nửa sân chưa đào đâu, nếu có thể tìm thêm được vài củ độc tính thấp nữa thì tốt quá.”

Trong lúc hai mẹ con nói chuyện, ông Lâm vẫn luôn cần mẫn đào củ tỏi không ngơi nghỉ. Lâm Yên nói chuyện với mẹ vài câu rồi cũng lập tức cầm xẻng qua phụ giúp ông.

Vừa đào đất, Lâm Yên vừa tò mò hỏi: “Bố, sao mảnh vườn tỏi nhà mình lại cho ra nhiều thành phẩm tốt như vậy ạ? Là do đất, do giống hay do phương pháp trồng trọt của chúng ta?”

0

0

1 ngày trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.