TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 33
Chương 33

"Cái gì? 100 vạn? Ông nội, tiền tiêu vặt ông cho thằng nhóc này còn nhiều hơn cho con nữa!" Giản Tùng không dám tin, hắn còn tưởng ông nội nhiều nhất cũng chỉ cho Giản Duệ mười mấy hai mươi vạn, chỉ vậy thôi mà hắn đã thấy cho nhiều rồi, không ngờ lúc hắn không biết, ông nội vẫn thiên vị như vậy!

"Mày câm miệng!" Giản lão gia lười giải thích với thằng lớn, bây giờ vấn đề của thằng nhỏ còn chưa giải quyết xong.

Tuy biết chuyện hôm nay là Giản Tùng bắt nạt Giản Duệ trước, nhưng ấn tượng của ông cụ Giản đối với Giản Duệ trước nay vẫn không tốt đẹp gì, đến mức sau khi biết tiền sinh hoạt mình cho bị tiêu xài phung phí như vậy, ông cũng chẳng có sắc mặt tốt đẹp gì với Giản Duệ.

Nhà họ Giản không thiếu tiền, nhưng ông cụ Giản cũng không tán thành việc con cháu bây giờ cậy nhà có tiền mà ra ngoài ăn chơi xa xỉ.

Nếu nói trong đám con cháu có người có năng lực tự kiếm tiền, vậy thì cậu ta muốn tiêu xài thế nào cũng được, đó là vốn liếng của cậu ta, ông cụ Giản không có quyền can thiệp.

Trớ trêu thay Giản Duệ lại là một kẻ "ba không", không phải là "ba không" không nhà không xe không tiền tiết kiệm như trên mạng nói, mà là không có đầu óc, không có năng lực, không có khí phách, giống như một quả trứng thối, bây giờ lại còn không có cha mẹ.

Người không có bất kỳ đóng góp nào cho gia tộc như vậy, bây giờ đều đang ăn bám vào của cải cũ, sau này cũng sẽ tiếp tục ăn bám như vậy.

Ông cụ Giản cũng không trông mong đứa cháu nội này có thể làm nên trò trống gì, làm một con mọt gạo cũng không sao, nhưng cậu đã định trước là mất đi tư cách tùy ý chi phối tài sản, đây là quy củ do nhà họ Giản đặt ra.

Lúc này đối mặt với sự chất vấn của ông cụ Giản, trong lòng Giản Duệ không hề hoảng sợ chút nào.

100 vạn mà ông cụ Giản cho, cậu đương nhiên một chút cũng không động đến, từ sau khi cậu tiếp nhận thân phận của nguyên chủ, đã bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc sống tương lai rồi.

Ở thế giới trước kia, cậu giỏi nhất là tiết kiệm tiền, tiền phải tiêu vào những chỗ đáng giá, cậu tuyệt đối sẽ không giống như nguyên chủ tiêu tiền như nước, dù sao cũng phải để lại cho mình một con đường lui.

Giản Duệ bây giờ đúng là có một quỹ đen nhỏ, nhưng điều này không hề cản trở việc cậu nói mình không có tiền trước mặt mọi người.

Thiếu niên phủi phủi bụi trên ống quần, bĩu môi: "Số tiền đó... số tiền đó đều dùng để..."

Giản Tùng trong lòng vui như nở hoa, cười nhạo không ngớt: "Dùng để dỗ dành tên tiểu bạch kiểm đã đá mày chứ gì!"

"... Dùng để mua quà cho ông nội rồi ạ." Lời của Giản Duệ và câu nói của Giản Tùng đồng thời thốt ra.

Mọi người đều sững sờ, Giản Duệ giả vờ không nghe rõ, kinh ngạc trợn to hai mắt: "Anh họ, vừa rồi anh có phải đang chửi ông nội là lão bạch kiểm không?"

"???"

Giản Tùng suýt nữa thì thổ huyết.

What the fuck? Mẹ kiếp mày khả năng nghe hiểu có vấn đề thì thôi đi, lại còn điếc nữa à!

"Lão bạch kiểm gì chứ, tao nói là thằng tiểu... Á đậu moá! Đây không phải là trọng điểm!"

Suýt nữa thì bị thằng nhóc này lừa vòng vo.

Giản Tùng chỉ vào mũi thiếu niên nói: "Giản Duệ, mày bớt ở đây ngậm máu phun người đi! Cả nhà đều biết chuyện xấu của mày với tên tiểu bạch kiểm kia, mày còn giả vờ cái gì nữa!"

Giản Duệ thầm nghĩ, nếu Vu Vĩ biết mình trong mắt người nhà họ Giản chỉ là một tên tiểu bạch kiểm, e là cũng sẽ tức đến mức dữ tợn như Giản Tùng bây giờ.

"Mày đem tiền cho tên tiểu bạch kiểm đó thì thôi đi, còn nói dối lừa ông nội là mua quà cho ông, lương tâm của mày không thấy cắn rứt à?" Giản Tùng khoanh tay trước ngực, cảm thấy lần này mình thể hiện cũng không tệ.

Hắn ta liếc mắt nhìn ông cụ mặt mày tái mét bên cạnh, khóe miệng không nhịn được nhếch lên một chút.

12

0

2 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.