TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 31
Chương 31

Thấy đám người hầu nhanh chóng vớt vali của mình lên, Giản Tùng cũng lười quản nữa, trực tiếp ném cho bọn họ.

Hắn ta bực bội trừng mắt nhìn Giản Duệ nói: "Đồ bên trong tao không cần nữa, em họ đừng quên bồi thường đấy, anh em ruột cũng phải tính toán rõ ràng, một xu cũng không được thiếu."

Giản Duệ cố tình lề mề chậm chạp gắng gượng đứng dậy, cà nhắc người, xoa xoa chân mình, bĩu môi: "Anh họ, em hết tiền rồi."

Giản Tùng cười khẩy: "Mày không có tiền? Thứ ba mẹ mày để lại cho mày là cái gì?"

Sắc mặt Giản Duệ chợt nghiêm lại, nhìn về phía sau lưng Giản Tùng không nói tiếng nào, cúi đầu co rúm nói: "Tiền họ để lại đều do ông nội quản lý rồi."

Ban đầu ông cụ Giản sợ Giản Duệ sau khi nhận được khoản thừa kế này sẽ tiêu xài phung phí, thế là giữ hộ Giản Duệ, mỗi tháng đúng hẹn sẽ chuyển cho Giản Duệ đủ tiền sinh hoạt.

Điều này, Giản Tùng cũng biết, nhưng hắn ta còn biết, cha mẹ Giản Duệ đã để lại cho Giản Duệ một căn biệt thự trị giá hàng trăm triệu.

Trong căn biệt thự đó, một món đồ bất kỳ cũng đều rất có giá trị.

Giản Tùng từ lâu đã thèm nhỏ dãi những thứ Giản Duệ sở hữu, rõ ràng là một tên bất tài, lại có thể nhận được nhiều như vậy.

Nếu những thứ đó... đều có thể thuộc về hắn thì tốt rồi...

Giản Tùng âm thầm nghĩ, miệng cười một cách gian tà: "Tiền sinh hoạt ông nội cho mày mỗi tháng không ít đâu, đền mấy thứ đó của tao thừa sức, mày ở biệt thự ngày nào cũng có quản gia chăm sóc, căn bản không tiêu đến số tiền đó, mày nói với tao mày không có tiền, tao mới không tin."

"Nhưng tiền tháng này của em thật sự đã tiêu hết rồi." Giản Duệ chân thành nhìn thanh niên đó.

"Mới đầu tháng mà mày đã tiêu hết rồi? Mày có phải lại đem tiền tiêu vào thằng bạn trai kia rồi không? Đồ phá gia chi tử, người ta đã không cần mày nữa rồi! Mày còn đem tiền nhà họ Giản chúng ta dúi vào tay người ta!"

"Em không có." Giản Duệ yếu ớt biện minh.

"Mày thật sự làm mất hết mặt mũi nhà họ Giản rồi! Sao tao lại có đứa em như mày chứ?" Giản Tùng càng chửi càng hăng.

Cuối cùng đầu óc nóng lên, dứt khoát nói: "Tao không quan tâm, những thứ này mày bắt buộc phải đền cho tao, không có tiền thì không biết bán đi vài món đồ cũ ba mẹ mày để lại à..."

"Câm miệng!" Một giọng nói trầm dày mà già nua vọng tới từ phía sau.

Sắc mặt Giản Tùng đột nhiên tái mét, quay đầu lại nhìn thấy người đến, chân suýt nữa thì mềm nhũn.

Vừa rồi giống như một con gà trống kiêu ngạo, bây giờ cái mào trên đầu lập tức xìu xuống, lí nhí gọi một tiếng: "Ông nội, con... con không có ý đó..."

Giản Duệ cười lạnh trong lòng, đồ chó má bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh.

Vài phút trước, cậu đã nhìn thấy bóng dáng ông cụ Giản đi về phía bọn họ, chỉ là vẫn luôn giả vờ như không nhìn thấy.

Tên thích làm màu Giản Tùng đó, rất dễ nói nhiều nói hớ.

Giản Duệ càng giả vờ yếu đuối bao nhiêu, ham muốn bắt nạt của đối phương lại càng mạnh mẽ bấy nhiêu.

Cho đến khi buông lời ngang ngược, chọc giận ông cụ Giản đang đi tới từ phía sau.

Trong căn nhà này, ai cũng biết người ông cụ Giản yêu thương nhất chính là cậu con trai út của ông, cũng chính là cha của Giản Duệ, Giản Chính Thư.

Nếu không phải vì qua đời do tai nạn, gia nghiệp tương lai của nhà họ Giản rất có khả năng sẽ thuộc về Giản Chính Thư.

Đối với sự ra đi của cha Giản Duệ, ông cụ Giản vô cùng đau buồn và tiếc nuối.

Ông có ý muốn bồi dưỡng Giản Duệ, tiếc là đứa cháu nội này của ông bùn nhão không trát nổi tường, cách đây không lâu còn gây ra trò cười lớn như vậy trước mặt nhà họ Mạc.

Ông cụ Giản đối với Giản Duệ thất vọng vô cùng, vì chuyện lần trước, còn nảy sinh cảm giác chán ghét.

Nhưng trớ trêu thay đứa trẻ này lại là con trai của Giản Chính Thư, nếu hoàn toàn mặc kệ Giản Duệ không quan tâm, ông cụ Giản thật sự không còn mặt mũi nào đối diện với đứa con trai và con dâu đã khuất của mình.

12

0

2 tháng trước

18 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.