TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 17
Chương 17: Chúc anh và cậu ta hạnh phúc

Giản Duệ: 【Đồ chó, bắt mối mới nhanh thật đấy, tình mới này trông cũng là đồ lỗi.】

Hệ thống 748: 【Ký chủ, bọn họ chửi cậu, cậu không tức giận sao?】

Giản Duệ: 【Không tức giận, điểm trà xanh tự dâng đến cửa, tôi tức giận làm gì? Đợi bọn họ chửi trước, chửi đủ rồi thì thu hoạch một lượt.】

Tên tóc hồng là tình mới của Vu Vĩ, đang lúc được sủng ái, khí thế vô cùng ngang ngược.

Đám đàn em của Vu Vĩ cũng hùa theo, chó hùa sủa bậy, chỉ thiếu điều không giẫm Giản Duệ xuống bùn.

Cứ như thể tổ tông mười tám đời của Giản Duệ kiếp trước nợ nần gì bọn họ vậy.

Bọn họ đều là nhìn sắc mặt Vu Vĩ mà hành động, Vu Vĩ thích ai, họ liền tâng bốc người đó, một khi Vu Vĩ không thích nữa, họ cũng lập tức gió chiều nào theo chiều ấy, người từng được họ nâng lên tận trời cũng có thể không chút do dự mà ném xuống địa ngục.

Vẻ ngoài của tên tóc hồng nhỏ bé cũng là kiểu bạch tiểu hoa có chút tương tự với Giản Duệ.

Vu Vĩ chỉ thích kiểu này, chơi chán một người, lại chơi người khác, giống như thay quần áo, ngày nào cũng phải khác kiểu.

Tên tóc hồng nhỏ bé đó khó khăn lắm mới cặp được với vị công tử nhà giàu họ Vu này, việc nảy sinh địch ý bẩm sinh với tình cũ là Giản Duệ cũng thuộc về phản xạ có điều kiện.

Hôm nay nhìn thấy bộ dạng thanh thuần này của Giản Duệ, trong lòng tên tóc hồng nhỏ bé bùng lên ngọn lửa ghen tị.

Dù miệng không thừa nhận thế nào, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy dáng vẻ của Giản Duệ quả thật rất quyến rũ, nhất là đối với loại người thay bạn trai như thay áo như Vu Vĩ...

Rất dễ tình cũ không rủ cũng tới.

Cho nên ngay khoảnh khắc Giản Duệ xuất hiện, chuông báo động trong lòng tên tóc hồng nhỏ bé đã vang lên inh ỏi.

Biết tính cách Giản Duệ yếu đuối, hắn ta chuyên lựa những lời lẽ gϊếŧ người từ trong tâm để chọc vào chỗ đau của đối phương.

Miệng lưỡi hắn ta lanh lợi, không hề vụng về như Giản Duệ, thầm nghĩ những lời này chắc hẳn đủ để Giản Duệ suy sụp nội tâm rồi, vừa định tung đòn cuối cùng, thì cậu bé trước mặt đột nhiên ngẩng đầu lên.

Để lộ ra đôi mắt mờ ảo hơi nước, bên trong như chứa cả một hồ nước, giọt lệ chực rơi mà không rơi, vừa vặn đọng quanh bờ hồ, khiến người ta nhìn một cái cũng thấy đau lòng.

Thiếu niên siết chặt chiếc túi xách trong tay, mím chặt môi.

Giọng nói khàn khàn từng chút một bị ép ra: "Đúng... anh nói đúng, ba mẹ tôi mất rồi, họ hàng trong nhà đều không thích tôi, bây giờ tôi thật sự không còn tiền nữa, bộ dạng nghèo kiết xác này e là cũng không thể nào lọt vào mắt Ngư ca ca được nữa..."

Giản Duệ khịt khịt mũi, cố tình không nhìn bọn họ, quay mặt đi, như thể sợ bọn họ nhìn thấy dáng vẻ khóc lóc thảm hại của mình.

"Tôi đã bán hết quần áo cũ rồi, đổi được một ít tiền, ra ngoài mua chút quần áo rẻ tiền, tôi tuyệt đối không phải theo dõi các anh đến đây đâu, thật sự chỉ là trùng hợp thôi! Tôi..."

"Tôi không xứng làm người của Ngư ca ca nữa, trước đây anh ấy thích gì, tôi liền ăn mặc theo dáng vẻ anh ấy muốn, tôi sợ anh ấy coi thường tôi, nên cố tình dùng số tiền ít ỏi mua đồ xa xỉ."

Thiếu niên khẽ thở dài một hơi: "Bây giờ không cần thiết nữa rồi, quả nhiên những thứ đó không phải là thứ tôi nên mơ tưởng, tôi nên nhận rõ bản thân mình, sống như một người nghèo."

Tóc hồng: "..."

Tóc xanh lam: "..."

Tóc vàng: "..."

Tóc đỏ: "..."

Vu Vĩ: "..."

Vốn tưởng Giản Duệ nghe những lời đó sẽ tức giận phản bác, hoặc là suy sụp phát điên.

Nhưng lại không có gì cả.

Giản Duệ thừa nhận tất cả những gì bọn họ chế giễu và sỉ nhục.

Nói cậu nghèo kiết xác, nói cậu không xứng, cậu lại... đều nhận hết rồi?

Điều này khiến đám đàn em "nhóm cầu vồng" này có cảm giác như đấm vào bịch bông.

Nhưng chuyện vẫn chưa kết thúc.

16

0

3 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.