0 chữ
Chương 8
Chương 8
Ăn xong mì, Tô Miên không chần chừ, liếc nhìn những sinh viên Hoa đại đang thảnh thơi tận hưởng cuối tuần, cô vội vã bắt tàu điện ngầm đến chợ đầu mối nông sản gần nhất.
Chợ nông sản ồn ào náo nhiệt, Tô Miên đến hai cửa hàng nhỏ bán hạt giống cây trồng, mua đủ các loại hạt giống rau, ngoài ra còn thêm một vài loại hạt giống hoa quả như dưa hấu, nho và một vài cây dâu tây giống. Chủ quán còn tặng cô một bộ dụng cụ gieo trồng.
Tô Miên ôm một ba lô lớn hạt giống, thắng lợi trở về.
Mạt thế, nếu nói lương thực là nhu yếu phẩm, thì trái cây chính là hàng xa xỉ. Bất kể có trồng sống được hay không, cô đều phải thử một chút.
Trở về ký túc xá đã là bốn giờ chiều, Nhạc Uyển Quân chưa về. Tô Miên đi thẳng vào phòng tắm, khóa trái cửa, sau đó tiến vào không gian của chiếc hồ lô ngọc.
Hơn một trăm mét vuông không gian, đây trong mạt thế quả là hiếm có. Dị năng giả không gian bình thường dù đến giai đoạn sau, kích thước không gian cũng chỉ khoảng ba bốn chục mét vuông, huống chi không gian hồ lô này còn có thể trồng trọt.
Tô Miên cũng không rõ đây là do mưa vàng kích phát dị năng, hay bản thân chiếc hồ lô ngọc đã là một bảo vật.
Đất đỏ trong không gian hồ lô không biết có những thành phần gì, gần nguồn suối đất ẩm ướt hơn một chút, màu sắc cũng đậm hơn. Vì muốn trồng thử cây dâu tây trước, Tô Miên chọn vị trí phía dưới bên trái theo hình cửu cung, bắt đầu đào đất trồng.
Đào một hố nhỏ xong, cô trực tiếp đem cây dâu tây giống cùng với đất dinh dưỡng trồng xuống, xếp thành hai hàng, sau đó lấy một ít nước suối tưới.
Vì trong không gian không có ánh mặt trời, cũng không có bốn mùa rõ rệt, Tô Miên cũng không chắc những cây dâu tây này có ra hoa kết trái hay không, nhưng nhân sâm có thể lớn tốt như vậy, thì cứ thử xem sao.
Trồng xong mười cây dâu tây giống, Tô Miên lại gieo một ít hạt dưa hấu và hạt nho. Chờ làm xong tất cả, đã qua ba tiếng.
Cô xoa xoa mồ hôi trên trán, nhìn mảnh đất đầu tiên đã gieo trồng, nở một nụ cười vui mừng, bây giờ chỉ chờ chúng nhanh chóng trưởng thành.
Thu dọn xong hạt giống và dụng cụ, Tô Miên dùng cốc lấy một cốc nước suối, uống một ngụm. Nước suối mát lạnh ngọt ngào, còn ngon hơn cả nước suối cô từng uống trước đây, chỉ là uống xong có cảm giác hơi lâng lâng như say rượu nhẹ.
Khi Tô Miên ra khỏi không gian hồ lô thì trời đã tối, cô tắm qua loa rồi mệt mỏi ngã xuống giường ngủ, cơm cũng không kịp ăn.
Giấc ngủ này rất sâu, trong mơ cô như trở về vòng tay mẹ, ấm áp thoải mái, mãi đến trưa ngày hôm sau Tô Miên mới bị Nhạc Uyển Quân đánh thức.
"Tô Miên, cậu làm gì vậy? Người cậu hôi kinh, cả phòng đều ngập cái mùi khϊếp quá, sắp thở không nổi rồi." Nhạc Uyển Quân nhíu mày, vẻ mặt ghét bỏ nói.
Tô Miên ngửi thấy mùi lạ trên người, giật mình một chút, chỉ thấy áo ngủ bẩn thỉu, đưa tay lên cũng thấy bẩn. Cô chỉ ngủ một giấc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hả?
Chợ nông sản ồn ào náo nhiệt, Tô Miên đến hai cửa hàng nhỏ bán hạt giống cây trồng, mua đủ các loại hạt giống rau, ngoài ra còn thêm một vài loại hạt giống hoa quả như dưa hấu, nho và một vài cây dâu tây giống. Chủ quán còn tặng cô một bộ dụng cụ gieo trồng.
Tô Miên ôm một ba lô lớn hạt giống, thắng lợi trở về.
Mạt thế, nếu nói lương thực là nhu yếu phẩm, thì trái cây chính là hàng xa xỉ. Bất kể có trồng sống được hay không, cô đều phải thử một chút.
Trở về ký túc xá đã là bốn giờ chiều, Nhạc Uyển Quân chưa về. Tô Miên đi thẳng vào phòng tắm, khóa trái cửa, sau đó tiến vào không gian của chiếc hồ lô ngọc.
Tô Miên cũng không rõ đây là do mưa vàng kích phát dị năng, hay bản thân chiếc hồ lô ngọc đã là một bảo vật.
Đất đỏ trong không gian hồ lô không biết có những thành phần gì, gần nguồn suối đất ẩm ướt hơn một chút, màu sắc cũng đậm hơn. Vì muốn trồng thử cây dâu tây trước, Tô Miên chọn vị trí phía dưới bên trái theo hình cửu cung, bắt đầu đào đất trồng.
Đào một hố nhỏ xong, cô trực tiếp đem cây dâu tây giống cùng với đất dinh dưỡng trồng xuống, xếp thành hai hàng, sau đó lấy một ít nước suối tưới.
Vì trong không gian không có ánh mặt trời, cũng không có bốn mùa rõ rệt, Tô Miên cũng không chắc những cây dâu tây này có ra hoa kết trái hay không, nhưng nhân sâm có thể lớn tốt như vậy, thì cứ thử xem sao.
Cô xoa xoa mồ hôi trên trán, nhìn mảnh đất đầu tiên đã gieo trồng, nở một nụ cười vui mừng, bây giờ chỉ chờ chúng nhanh chóng trưởng thành.
Thu dọn xong hạt giống và dụng cụ, Tô Miên dùng cốc lấy một cốc nước suối, uống một ngụm. Nước suối mát lạnh ngọt ngào, còn ngon hơn cả nước suối cô từng uống trước đây, chỉ là uống xong có cảm giác hơi lâng lâng như say rượu nhẹ.
Khi Tô Miên ra khỏi không gian hồ lô thì trời đã tối, cô tắm qua loa rồi mệt mỏi ngã xuống giường ngủ, cơm cũng không kịp ăn.
Giấc ngủ này rất sâu, trong mơ cô như trở về vòng tay mẹ, ấm áp thoải mái, mãi đến trưa ngày hôm sau Tô Miên mới bị Nhạc Uyển Quân đánh thức.
Tô Miên ngửi thấy mùi lạ trên người, giật mình một chút, chỉ thấy áo ngủ bẩn thỉu, đưa tay lên cũng thấy bẩn. Cô chỉ ngủ một giấc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hả?
13
0
3 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
