0 chữ
Chương 43
Chương 43
"Ừ, thiếu tiền thì tìm Tiểu Thất." Ánh mắt Lạc Hàn Sinh dừng lại trên chiếc hộp gỗ đỏ chạm hoa ở đầu giường, sắc mặt lạnh nhạt nói: "Mộ Quy, cậu có tin vào kiếp trước kiếp này không?"
"Gì cơ?" Mộ Quy thấy hắn ta tùy ý dựa vào sô pha, sắc mặt tái nhợt âm u, áo tắm rộng mở lộ ra bộ ngực rắn chắc gợi cảm, màu mắt đã nhiễm ánh đỏ, giống như một con hung thú tỏa ra sát khí, ngây người nửa ngày không phản ứng lại.
Không tin trời đất, không tin sinh tử, không tin quỷ thần, Lạc Hàn Sinh lại tin vào kiếp trước kiếp này?
"Có phải dị năng của cậu phản phệ quá lợi hại, đau đầu sinh ra ảo giác không?" Mộ Quy nhíu mày nói, sớm đã bảo bây giờ sức mạnh nguyên tố của trời đất ô trọc không chịu nổi, căn bản không thích hợp tu luyện dị năng, cố tình hắn ta không nghe.
Ảo giác sao? Người đàn ông rũ mắt, mấy ngày nay hắn luôn mơ thấy những đoạn ký ức rời rạc, trong mơ nơi nơi là địa ngục trần gian, hắn đi lại trong địa ngục, sau đó tìm kiếm một người phụ nữ đến long trời lở đất.
"Không phải ảo giác." Lạc Hàn Sinh ngước mắt, lạnh nhạt nói: "Tôi mơ thấy mạt thế giáng lâm, nơi nơi là lửa cháy, còn có những thú nguyên tố cường đại. Kẻ yếu không có quyền sống."
Giấc mơ của Lạc Hàn Sinh kỳ lạ, chỉ có vài đoạn ngắn, hơn nữa lại không liền mạch, nhưng người đàn ông vẫn cảm nhận được sự đáng sợ của mạt thế.
Mộ Quy nghe vậy chấn động, ngơ ngác không thốt nên lời. Lửa cháy thiêu đốt mặt đất? Thú nguyên tố? Chẳng lẽ thế giới thực sự sắp thay đổi sao?
"Lạc Hàn Sinh, chúng ta có nên cảnh báo mọi người không?"
Lạc Hàn Sinh liếc nhìn anh ta: "Mộ Quy, luật bất thành văn là gì?"
"Cá lớn nuốt cá bé, kẻ thích nghi được thì sống sót." Mộ Quy nói xong, sắc mặt trắng đi vài phần. Loại tai nạn mang tính toàn cầu này, ai cũng không thể tránh khỏi, kẻ yếu căn bản không sống nổi.
Lạc Hàn Sinh nhìn ra bóng đêm đen kịt bên ngoài, khuôn mặt tái nhợt tuyệt lệ gợi lên một nụ cười khát máu: "Tôi đoán, cái ngày đó đến chắc chắn sẽ vô cùng thú vị."
Mộ Quy khẽ thở dài, từ sau khi ông nội qua đời, thiên hạ rộng lớn, không còn ai có thể quản nổi Lạc Hàn Sinh. Trời bỏ mặc kẻ điên, sinh ra đã mang trong mình nhân cách của kẻ ác hủy thiên diệt địa.
Năm đó, chưa đầy một tháng sau khi ông nội qua đời, Lạc Hàn Sinh một mình xông vào Lạc gia gây ra mưa máu gió tanh, khiến Phong gia và Tần gia sợ đến run rẩy. Hiện giờ loạn thế ập đến, không biết người này còn muốn gây ra sóng gió gì nữa.
Chỉ hy vọng không có ai mắt mù đi trêu chọc hắn ta.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Lạc Thất ló đầu từ bên ngoài vào, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, cười nói: "Thiếu gia, mạt thế sắp đến, chúng ta còn tìm cô bé bán nhân sâm kia không?"
Hơn một tháng nay, mọi người đều bận rộn xây dựng khu sinh tồn, lão tam, lão ngũ đều bận đến phát điên, đến giờ vẫn chưa rút ra được người đi điều tra cô sinh viên năm hai tên là Tô Miên kia.
"Tìm." Ngón tay thon dài trắng nõn của người đàn ông gõ nhẹ lên chiếc hộp gỗ chạm hoa, đôi mắt hiện lên một tia u quang. Mạt thế ập đến, hy vọng cô bé này mạng lớn, đừng chết trong biển lửa.
…
"Gì cơ?" Mộ Quy thấy hắn ta tùy ý dựa vào sô pha, sắc mặt tái nhợt âm u, áo tắm rộng mở lộ ra bộ ngực rắn chắc gợi cảm, màu mắt đã nhiễm ánh đỏ, giống như một con hung thú tỏa ra sát khí, ngây người nửa ngày không phản ứng lại.
Không tin trời đất, không tin sinh tử, không tin quỷ thần, Lạc Hàn Sinh lại tin vào kiếp trước kiếp này?
"Có phải dị năng của cậu phản phệ quá lợi hại, đau đầu sinh ra ảo giác không?" Mộ Quy nhíu mày nói, sớm đã bảo bây giờ sức mạnh nguyên tố của trời đất ô trọc không chịu nổi, căn bản không thích hợp tu luyện dị năng, cố tình hắn ta không nghe.
"Không phải ảo giác." Lạc Hàn Sinh ngước mắt, lạnh nhạt nói: "Tôi mơ thấy mạt thế giáng lâm, nơi nơi là lửa cháy, còn có những thú nguyên tố cường đại. Kẻ yếu không có quyền sống."
Giấc mơ của Lạc Hàn Sinh kỳ lạ, chỉ có vài đoạn ngắn, hơn nữa lại không liền mạch, nhưng người đàn ông vẫn cảm nhận được sự đáng sợ của mạt thế.
Mộ Quy nghe vậy chấn động, ngơ ngác không thốt nên lời. Lửa cháy thiêu đốt mặt đất? Thú nguyên tố? Chẳng lẽ thế giới thực sự sắp thay đổi sao?
"Lạc Hàn Sinh, chúng ta có nên cảnh báo mọi người không?"
Lạc Hàn Sinh liếc nhìn anh ta: "Mộ Quy, luật bất thành văn là gì?"
Lạc Hàn Sinh nhìn ra bóng đêm đen kịt bên ngoài, khuôn mặt tái nhợt tuyệt lệ gợi lên một nụ cười khát máu: "Tôi đoán, cái ngày đó đến chắc chắn sẽ vô cùng thú vị."
Mộ Quy khẽ thở dài, từ sau khi ông nội qua đời, thiên hạ rộng lớn, không còn ai có thể quản nổi Lạc Hàn Sinh. Trời bỏ mặc kẻ điên, sinh ra đã mang trong mình nhân cách của kẻ ác hủy thiên diệt địa.
Năm đó, chưa đầy một tháng sau khi ông nội qua đời, Lạc Hàn Sinh một mình xông vào Lạc gia gây ra mưa máu gió tanh, khiến Phong gia và Tần gia sợ đến run rẩy. Hiện giờ loạn thế ập đến, không biết người này còn muốn gây ra sóng gió gì nữa.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Lạc Thất ló đầu từ bên ngoài vào, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, cười nói: "Thiếu gia, mạt thế sắp đến, chúng ta còn tìm cô bé bán nhân sâm kia không?"
Hơn một tháng nay, mọi người đều bận rộn xây dựng khu sinh tồn, lão tam, lão ngũ đều bận đến phát điên, đến giờ vẫn chưa rút ra được người đi điều tra cô sinh viên năm hai tên là Tô Miên kia.
"Tìm." Ngón tay thon dài trắng nõn của người đàn ông gõ nhẹ lên chiếc hộp gỗ chạm hoa, đôi mắt hiện lên một tia u quang. Mạt thế ập đến, hy vọng cô bé này mạng lớn, đừng chết trong biển lửa.
…
15
0
3 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
