TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 14
Chương 14

Không ngờ Phong Độ Chi lại xuất hiện ở Hoa Đô, nơi này thật sự không thể tiếp tục ở lại.

Hai người chạy thục mạng biến mất trong bóng đêm, không gây ra bất kỳ sự chú ý nào.

Trước Hội sở Nam Phong, Phong Độ Chi từ chiếc xe đi đến chiếc xe việt dã thứ ba, gõ gõ vào cửa sổ xe màu đen, hờ hững cười nói: "Lạc thiếu, Hoa Đô có phải náo nhiệt hơn núi sâu rừng già không? Thanh tu lâu rồi, cũng nên ra ngoài hoạt động gân cốt, bằng không cái thế giới phồn hoa này cũng không biết chúng ta là ai."

Lạc... Lạc thiếu? Giám đốc hội sở Phong Kỳ nghe vậy cả người run lên, trán rịn mồ hôi lạnh, mặt trắng bệch như tờ giấy.

Là Lạc Hàn Sinh, kẻ mang mệnh Thiên Sát Cô Tinh, tính tình quỷ quyệt bất cần đời của nhà họ Lạc sao?

Cánh cửa chiếc xe việt dã màu đen mở ra, người bước xuống đầu tiên là một thiếu niên mười tám, mười chín tuổi. Cậu mặc chiếc áo khoác lông thỏ xù xì, môi đỏ răng trắng, đôi mắt phượng dài và hơi xếch lên, lộ vẻ lanh lợi và hoạt bát.

"Oa, Phong thiếu, đây là cơ ngơi của anh ở Hoa Đô sao? Oách xà lách luôn!" Lạc Thất xuýt xoa vuốt ve thân xe.

"Không đáng nhắc đến, sao so được với Lạc thiếu nhà cậu." Phong Độ Chi mỉm cười, nhưng nụ cười không hề có chút chân thật. Bốn thủ hạ đi theo Lạc Hàn Sinh, nhỏ tuổi nhất là Lạc Thất trông ngây thơ hồn nhiên, thực ra lại xảo quyệt nhất, còn khó đối phó hơn cả Lạc Hàn Sinh.

Hiện giờ chỉ còn vài gia tộc lớn còn duy trì được sự truyền thừa. Lạc gia suy tàn, Lạc Hàn Sinh lại là kẻ bị ruồng bỏ, sớm đã bị người thân xa lánh. Anh em Tần gia thì đều là những kẻ lỗ mãng thiếu suy nghĩ, Mộ gia lại chẳng có chút dã tâm nào. Nếu không có gì thay đổi, chẳng bao lâu nữa, Phong gia bọn họ sẽ độc chiếm thiên hạ.

"Đó là đương nhiên rồi. À đúng rồi, thiếu gia nhà tôi không thích chỗ đông người, các người đứng đen nghịt ở đây thế này, không khí cũng ô nhiễm hết cả." Lạc Thất nhăn mặt phẩy tay vẻ ghét bỏ. May mà cậu ta lớn lên tuấn tú, biểu cảm lại sinh động đáng yêu, khiến người ta không thể ghét nổi.

"Phong Kỳ, bảo người lui hết xuống."

Giọng Phong Kỳ run rẩy đáp: "Vâng."

Phong Kỳ dẫn người lùi lại phía sau, bắp chân cũng hơi run rẩy. Nghe nói những người thân cận với Lạc Hàn Sinh đều không có kết cục tốt đẹp. Vị sát tinh này sao lại từ núi sâu rừng già mò ra thế này? Xem ra những dị tượng gần đây cho thấy thiên hạ quả thật không yên ổn.

Phong Kỳ dẫn người lui ra sau, người đàn ông trong xe lúc này mới bước ra.

Tháng Ba ở Hoa Đô, thời tiết lúc ấm lúc lạnh. Khoảnh khắc người đàn ông bước ra, Phong Kỳ và đám thuộc hạ cảm thấy nhiệt độ xung quanh đột ngột hạ xuống, lạnh thấu xương.

Người đàn ông dáng người cao lớn, dường như rất sợ lạnh, mặc chiếc áo len lông cừu kẻ ô xám. Khuôn mặt anh ta hoàn mỹ như tượng tạc, tái nhợt yếu ớt, giống như một công tử quý tộc ốm yếu, nhưng khí chất mạnh mẽ vẫn khiến mọi người nghẹt thở, như đứng giữa đống lửa, như ngồi trên than nóng.

13

0

3 tháng trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.