0 chữ
Chương 10
Chương 10
Hôm nay trước đây cô ấy chưa từng nghe qua cái tên Phong Độ Chi, Tô Miên làm sao mà biết được?
Vẻ mặt Tô Miên trong nháy mắt trở nên nghiêm trọng. Tập đoàn Nam Phong chính là tiền thân của căn cứ Nam Phong, một trong tứ đại căn cứ ở kiếp trước, người nắm quyền căn cứ Nam Phong chính là Phong Độ Chi.
Phong Độ Chi là một dị năng giả hệ phong mạnh mẽ, đồn rằng chỉ cần có gió, không có ai mà anh ta không gϊếŧ được, là một nhân vật vô cùng đáng sợ.
Kiếp trước, cô suýt chút nữa đã chết trong tay Phong Độ Chi.
"Loại hội đấu giá này, Phong Độ Chi có xuất hiện không?"
"Sao có thể? Cậu tưởng Phong thiếu là người muốn gặp là gặp được chắc?" Bạch Khê dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc nhìn Tô Miên, cô ấy còn chưa từng gặp Phong thiếu bao giờ đâu.
Tô Miên hít sâu một hơi, năm ngón tay siết chặt, đôi mắt đen láy lóe lên một tia lạnh lẽo, phú quý hiểm trung cầu, đánh cược thôi.
Hội sở Nam Phong tọa lạc trên con phố sang trọng và yên tĩnh bậc nhất Hoa Đô, một tòa kiến trúc năm tầng độc lập, mang trong mình hơn trăm năm lịch sử.
Tô Miên liếc nhìn tòa kiến trúc cổ kính mang đậm phong cách Âu châu trước mắt, thầm tiếc nuối. Ba tháng sau, biệt thự cao cấp đầy tính nghệ thuật này sẽ chỉ còn là đống đổ nát.
Hai người bước vào hội sở, Bạch Khê báo tên anh họ mình.
Giám đốc đại sảnh tiếp đón của hội sở mắt tinh như sao, liếc mắt một cái đã nhận ra Bạch Khê là một tiểu thư con nhà giàu. Rồi nhìn sang Tô Miên, thấy cô mặc bộ đồ thể thao bình thường nhất, làn da trắng như sứ, ngũ quan cân đối gần như hoàn hảo, đôi mắt đen láy tựa ngọc thạch, ánh nhìn lưu chuyển toát ra vẻ linh khí dồi dào, anh ta lập tức bị vẻ đẹp ấy làm cho kinh diễm.
Cố tình, khí chất cô lại lạnh lùng, giống như một đóa trà quý nở rộ trong những tháng cuối xuân còn vương chút sương giá, tạo nên một vẻ đẹp kỳ lạ.
Giám đốc không dám chậm trễ, xác nhận thân phận hai người xong liền tự mình dẫn họ lên lầu.
"Buổi đấu giá được tổ chức ở đại sảnh tầng một sao?" Bạch Khê cũng là lần đầu tiên đặt chân đến một hội sở cao cấp như vậy, thấy sự tráng lệ huy hoàng bên trong Hội sở Nam Phong, kiến trúc châu Âu đỉnh nhọn cao vυ"t, trên đỉnh còn có những bức bích họa tinh xảo tuyệt luân, vô cùng xa hoa, cô thầm kinh hãi.
"Đúng vậy." Giám đốc mỉm cười dẫn hai người vào phòng giám định: "Trợ lý Bạch hẳn đã nói với hai vị, nhân viên bên trong chúng tôi có thể ký gửi vật phẩm để bán đấu giá tại hội sở, tuy nhiên cần phải qua định giá trước. Hàng đấu giá của chúng tôi có mức khởi điểm là 500 vạn. Xin hỏi hai vị muốn bán đấu giá vật phẩm gì, để tôi sắp xếp giám định sư phù hợp."
500 vạn? Tim Bạch Khê đập thình thịch, mẹ ơi, anh cô chưa hề nói.
"Là nhân sâm." Tô Miên ngước mắt, thản nhiên nói.
"Vâng, hai vị vui lòng chờ một lát." Giám đốc vội vã đi sắp xếp giám định sư.
Vẻ mặt Tô Miên trong nháy mắt trở nên nghiêm trọng. Tập đoàn Nam Phong chính là tiền thân của căn cứ Nam Phong, một trong tứ đại căn cứ ở kiếp trước, người nắm quyền căn cứ Nam Phong chính là Phong Độ Chi.
Phong Độ Chi là một dị năng giả hệ phong mạnh mẽ, đồn rằng chỉ cần có gió, không có ai mà anh ta không gϊếŧ được, là một nhân vật vô cùng đáng sợ.
Kiếp trước, cô suýt chút nữa đã chết trong tay Phong Độ Chi.
"Loại hội đấu giá này, Phong Độ Chi có xuất hiện không?"
"Sao có thể? Cậu tưởng Phong thiếu là người muốn gặp là gặp được chắc?" Bạch Khê dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc nhìn Tô Miên, cô ấy còn chưa từng gặp Phong thiếu bao giờ đâu.
Tô Miên hít sâu một hơi, năm ngón tay siết chặt, đôi mắt đen láy lóe lên một tia lạnh lẽo, phú quý hiểm trung cầu, đánh cược thôi.
Tô Miên liếc nhìn tòa kiến trúc cổ kính mang đậm phong cách Âu châu trước mắt, thầm tiếc nuối. Ba tháng sau, biệt thự cao cấp đầy tính nghệ thuật này sẽ chỉ còn là đống đổ nát.
Hai người bước vào hội sở, Bạch Khê báo tên anh họ mình.
Giám đốc đại sảnh tiếp đón của hội sở mắt tinh như sao, liếc mắt một cái đã nhận ra Bạch Khê là một tiểu thư con nhà giàu. Rồi nhìn sang Tô Miên, thấy cô mặc bộ đồ thể thao bình thường nhất, làn da trắng như sứ, ngũ quan cân đối gần như hoàn hảo, đôi mắt đen láy tựa ngọc thạch, ánh nhìn lưu chuyển toát ra vẻ linh khí dồi dào, anh ta lập tức bị vẻ đẹp ấy làm cho kinh diễm.
Giám đốc không dám chậm trễ, xác nhận thân phận hai người xong liền tự mình dẫn họ lên lầu.
"Buổi đấu giá được tổ chức ở đại sảnh tầng một sao?" Bạch Khê cũng là lần đầu tiên đặt chân đến một hội sở cao cấp như vậy, thấy sự tráng lệ huy hoàng bên trong Hội sở Nam Phong, kiến trúc châu Âu đỉnh nhọn cao vυ"t, trên đỉnh còn có những bức bích họa tinh xảo tuyệt luân, vô cùng xa hoa, cô thầm kinh hãi.
"Đúng vậy." Giám đốc mỉm cười dẫn hai người vào phòng giám định: "Trợ lý Bạch hẳn đã nói với hai vị, nhân viên bên trong chúng tôi có thể ký gửi vật phẩm để bán đấu giá tại hội sở, tuy nhiên cần phải qua định giá trước. Hàng đấu giá của chúng tôi có mức khởi điểm là 500 vạn. Xin hỏi hai vị muốn bán đấu giá vật phẩm gì, để tôi sắp xếp giám định sư phù hợp."
"Là nhân sâm." Tô Miên ngước mắt, thản nhiên nói.
"Vâng, hai vị vui lòng chờ một lát." Giám đốc vội vã đi sắp xếp giám định sư.
13
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
