0 chữ
Chương 22
Chương 22
Lời nói này, ngữ điệu bất lực và an ủi vừa đủ, nghe ra lại giống như Lục Quân Tranh đang giở trò làm nũng vô lý vậy.
Lục Quân Tranh liếc cậu một cái, ánh đèn bàn chiếu sáng cả khuôn mặt Diêm Tiêu, ấm áp lạ thường, đôi mắt cún con long lanh ánh sáng, mi mắt chớp chớp như đang căng thẳng chờ đợi một câu trả lời.
Bị cậu nhìn chằm chằm nhiệt tình như vậy, Lục Quân Tranh bỗng thấy lòng phiền muộn, không khí cũng ẩm ướt khó chịu.
Anh vừa định đẩy ra, ánh mắt vô tình dừng lại ở góc trán của Diêm Tiêu.
"Vết thương kia là thế nào vậy?" Anh không trả lời mà hỏi ngược lại: "Cậu đánh nhau với nồi canh sao?"
Một vết máu từ chân tóc của Diêm Tiêu xéo xuống khóe mắt, vừa nãy vẫn bị tóc mái che khuất không nhìn thấy, khi lại gần tóc xõa ra mới lộ ra, một vệt đỏ tươi vẫn còn rỉ máu.
Diêm Tiêu đưa tay sờ sờ, chạm phải một vệt máu gần như đông lại, cậu thờ ơ nói: "Ồ, tôi suýt nữa quên mất, cứ tưởng không sao."
Với lượng máu chảy nhỏ như vậy, đợi thêm chút nữa chắc cũng lành rồi, cậu vốn không để tâm nhưng Lục Quân Tranh lại nhìn cậu với ánh mắt không vui: "Trả lời câu hỏi."
Diêm Tiêu nhớ lại hai giây, mới nhớ ra anh vừa hỏi gì, nhớ lại cảnh tượng lộn xộn trong bếp, cậu giải thích.
"Vừa nãy cửa sổ bếp bị chai rượu bay vào làm vỡ, có lẽ bị mảnh thủy tinh cứa phải, bây giờ bếp bị gió thổi tan tành, đây rất có thể là bữa ăn cuối cùng của chúng ta trước khi có người đến giúp đỡ."
Lục Quân Tranh nhìn cậu chằm chằm, không một chút biểu cảm nào mà quét mắt từ trên xuống dưới Diêm Tiêu một lượt.
Áo sơ mi xộc xệch mở cổ áo, mái tóc xoăn hơi ẩm ướt rủ xuống bên mắt, vết máu trên vết thương bị cậu lau đi, còn dính một chút ở khóe mắt, đỏ như một hạt đậu.
Cái cảm giác đáng thương quen thuộc lại hiện lên.
Lục Quân Tranh đột nhiên cười khẩy một tiếng: "Nghe có vẻ nguy hiểm như vậy, cậu có vẻ vĩ đại lắm nhỉ?"
Không biết có phải không hiểu được sự châm chọc của anh hay không, Diêm Tiêu khiêm tốn cười cười: "Hầy, cũng không khoa trương đến thế đâu!"
"..."
Bảo cậu béo mà cậu còn thở hổn hển, Lục Quân Tranh thực sự cạn lời.
Một lúc lâu, anh quay người điều khiển xe lăn đến tủ thấp bên cạnh lấy ra thứ gì đó, rồi lạnh mặt ném về phía cậu.
Diêm Tiêu vội vàng đỡ lấy, đó là một túi cứu thương nhỏ.
"Xử lý vết thương cho tốt, tránh để lại sẹo làm hỏng nhan sắc, cô tôi sẽ nghĩ là tôi đang ngược đãi cậu."
Anh tiếp tục nói: "Đừng xuống tầng một nữa, nếu thực sự bị vật gì đó đập trúng bất tỉnh, đừng trông mong tôi sẽ đến cứu cậu."
Diêm Tiêu gật đầu đáp ứng.
Rồi lại bĩu môi trong lòng, thầm nghĩ vốn dĩ cũng không trông mong gì vào anh.
Cậu bưng bát mì của mình và túi cứu thương về phòng bên cạnh, Diêm Tiêu dán một miếng băng cá nhân lên trán, sau đó nhanh chóng ăn xong bữa, rồi ngồi đó buồn rầu.
Lục Quân Tranh liếc cậu một cái, ánh đèn bàn chiếu sáng cả khuôn mặt Diêm Tiêu, ấm áp lạ thường, đôi mắt cún con long lanh ánh sáng, mi mắt chớp chớp như đang căng thẳng chờ đợi một câu trả lời.
Bị cậu nhìn chằm chằm nhiệt tình như vậy, Lục Quân Tranh bỗng thấy lòng phiền muộn, không khí cũng ẩm ướt khó chịu.
Anh vừa định đẩy ra, ánh mắt vô tình dừng lại ở góc trán của Diêm Tiêu.
"Vết thương kia là thế nào vậy?" Anh không trả lời mà hỏi ngược lại: "Cậu đánh nhau với nồi canh sao?"
Một vết máu từ chân tóc của Diêm Tiêu xéo xuống khóe mắt, vừa nãy vẫn bị tóc mái che khuất không nhìn thấy, khi lại gần tóc xõa ra mới lộ ra, một vệt đỏ tươi vẫn còn rỉ máu.
Với lượng máu chảy nhỏ như vậy, đợi thêm chút nữa chắc cũng lành rồi, cậu vốn không để tâm nhưng Lục Quân Tranh lại nhìn cậu với ánh mắt không vui: "Trả lời câu hỏi."
Diêm Tiêu nhớ lại hai giây, mới nhớ ra anh vừa hỏi gì, nhớ lại cảnh tượng lộn xộn trong bếp, cậu giải thích.
"Vừa nãy cửa sổ bếp bị chai rượu bay vào làm vỡ, có lẽ bị mảnh thủy tinh cứa phải, bây giờ bếp bị gió thổi tan tành, đây rất có thể là bữa ăn cuối cùng của chúng ta trước khi có người đến giúp đỡ."
Lục Quân Tranh nhìn cậu chằm chằm, không một chút biểu cảm nào mà quét mắt từ trên xuống dưới Diêm Tiêu một lượt.
Áo sơ mi xộc xệch mở cổ áo, mái tóc xoăn hơi ẩm ướt rủ xuống bên mắt, vết máu trên vết thương bị cậu lau đi, còn dính một chút ở khóe mắt, đỏ như một hạt đậu.
Lục Quân Tranh đột nhiên cười khẩy một tiếng: "Nghe có vẻ nguy hiểm như vậy, cậu có vẻ vĩ đại lắm nhỉ?"
Không biết có phải không hiểu được sự châm chọc của anh hay không, Diêm Tiêu khiêm tốn cười cười: "Hầy, cũng không khoa trương đến thế đâu!"
"..."
Bảo cậu béo mà cậu còn thở hổn hển, Lục Quân Tranh thực sự cạn lời.
Một lúc lâu, anh quay người điều khiển xe lăn đến tủ thấp bên cạnh lấy ra thứ gì đó, rồi lạnh mặt ném về phía cậu.
Diêm Tiêu vội vàng đỡ lấy, đó là một túi cứu thương nhỏ.
"Xử lý vết thương cho tốt, tránh để lại sẹo làm hỏng nhan sắc, cô tôi sẽ nghĩ là tôi đang ngược đãi cậu."
Anh tiếp tục nói: "Đừng xuống tầng một nữa, nếu thực sự bị vật gì đó đập trúng bất tỉnh, đừng trông mong tôi sẽ đến cứu cậu."
Rồi lại bĩu môi trong lòng, thầm nghĩ vốn dĩ cũng không trông mong gì vào anh.
Cậu bưng bát mì của mình và túi cứu thương về phòng bên cạnh, Diêm Tiêu dán một miếng băng cá nhân lên trán, sau đó nhanh chóng ăn xong bữa, rồi ngồi đó buồn rầu.
11
0
3 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
