TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 39
Chương 39: Tim đập chân run

“Sao cô ta có thể ra tay tàn nhẫn như vậy chứ? Rõ ràng là cố ý mà, tóc của em không còn nữa rồi…”

Nguyễn Thanh Thanh lập tức đỏ hoe mắt, ôm lấy lọn tóc vừa bị cắt đứt, đau lòng không sao tả xiết.

Để xây dựng hình tượng dịu dàng vô tội, từ đầu đến chân cô ta đều giữ gìn một cách hoàn hảo. Mái tóc đen dài này, không biết đã tốn bao nhiêu công sức, vậy mà giờ đây lại thành cái kiểu như bị chó gặm.

“Cô ta muốn gϊếŧ em! Nhất định là định gϊếŧ em!”

Nguyễn Thanh Thanh khóc đến mức nước mắt đầm đìa, trông vô cùng đáng thương.

Nhưng thực ra đó cũng là sự thật, bởi vì lúc nãy, cô ta rõ ràng cảm nhận được sát ý. Cô ta có thể chắc chắn người phụ nữ đó thật sự đã điên đến mức có thể gϊếŧ người!

“Mèo mù vớ phải chuột chết thôi, cô ta làm gì có bản lĩnh như vậy.”

Mạnh Tư Thần vừa cau mày vừa vỗ lưng an ủi Nguyễn Thanh Thanh, trong lòng lại không khỏi cảm thấy run sợ.

Cơn gió lạnh và sát ý lạnh thấu xương khi nãy gần như hóa thành thực thể, khiến anh ta sinh ra một ảo giác kỳ quái, như thể con dao đó sẽ xuyên thẳng vào tim, khiến anh ta chết ngay tại chỗ.

Trực giác kỳ lạ này, thậm chí khiến cho người ta lạnh cả sống lưng.

Nguyễn Thanh Thanh nghe thấy mấy câu qua loa đó thì tất nhiên không cam lòng, thấp giọng nức nở nói: “Nhưng cô ta ra tay là thật, không nể tình chút nào. Hôm nay thật sự quá đáng. Em thì không sao, dù sao cô ta cũng nghĩ em có lỗi với cô ta. Nhưng… Nhưng không thể đối xử như vậy với anh!”

“Dù sao hai người cũng là vợ chồng một thời gian, chẳng lẽ cô ta không biết anh đã vất vả thế nào sao? Vậy mà lại làm anh mất mặt trước mọi người, thậm chí còn khiến anh mất cơ hội hợp tác. Cô ta chẳng hiểu gì về những gì anh đã bỏ ra vì công ty cả. Còn phía tổng giám đốc Hoắc cũng hiểu lầm chúng ta, giờ biết phải làm sao đây?”

Mạnh Tư Thần hôm nay vốn đã đầy một bụng tức, giờ lại càng rối rắm khó chịu.

“Đủ rồi.” Anh ta dần mất kiên nhẫn: “Hoắc Cảnh Xuyên thì là cái thá gì chứ? Không có anh ta giới thiệu thì nhà họ Mạnh không sống nổi chắc? Anh đã điều tra rồi, còn một tháng nữa là đến cuộc thi điều chế nước hoa quốc tế lần thứ tư, năm nay do tập đoàn Duệ Mỹ tổ chức. Đến lúc đó anh sẽ tìm cơ hội xây dựng mối quan hệ…”

Bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt anh ta khẽ thay đổi.

“Xin lỗi em, Thanh Thanh, hôm nay tâm trạng anh không tốt.” Anh ta dịu dàng lau đi nước mắt ở khóe mắt cô ta: “Lần này làm em chịu ấm ức rồi. Có cơ hội, anh nhất định sẽ giúp em trả thù.”

Nguyễn Thanh Thanh ngoan ngoãn gật đầu, dịu dàng tựa vào ngực anh ta: “Không sao đâu A Thần, em không để bụng. Em chỉ là đau lòng thay anh thôi.”

Mạnh Tư Thần nhẹ nhàng hôn lên trán cô ta.

“Thanh Thanh, anh nhớ em từng là quán quân của cuộc thi điều chế nước hoa mấy năm trước.”

“Anh vẫn nhớ à?”

“Tất nhiên, chỉ cần là chuyện của em, anh đều nhớ.”

Nguyễn Thanh Thanh còn chưa kịp mừng rỡ thì đã nghe thấy Mạnh Tư Thần nói tiếp: “Vậy lần này em giúp anh được không? Chỉ cần em tham gia cuộc thi điều chế nước hoa lần này, giành được suất vào chung kết, chúng ta sẽ có cơ hội được tập đoàn Duệ Mỹ tài trợ, thậm chí còn có thể gặp được tổng giám đốc đứng sau họ.”

Nguyễn Thanh Thanh cúi đầu xuống, lông mi khẽ run.

Nhưng nghe tiếng gọi dịu dàng bên tai của Mạnh Tư Thần, cô ta như hồn ma mà gật đầu.

“Được, em sẽ cố gắng.”

Cô ta vẫn nhớ cuộc thi quốc tế lần đầu tiên, mình tham gia với tư cách ẩn danh. Dù đã dồn hết tâm huyết để điều chế nước hoa, vẫn không lọt vào vòng chung kết. Sau đó, vì một sự cố, cô ta trộm được công thức nước hoa nền của quán quân, mất gần hai năm nghiên cứu mới miễn cưỡng tạo ra được phiên bản có tám phần tương tự.

Quán quân năm đó dùng biệt danh là rắn đỏ.

Cô ta từng thuê người điều tra, nghe nói là một người đã gần sáu mươi tuổi, không rõ giới tính, mấy năm nay cũng không thấy xuất hiện nữa. Có người nói, có lẽ người đó đã qua đời.

Cho nên sau đó, ở cuộc thi điều chế nước hoa, cô ta trắng trợn sử dụng nền hương của rắn đỏ để cải tiến, thuận lợi giành quán quân.

Rắn đỏ đã biến mất rất nhiều năm, lần này cô ta dùng lại lần nữa chắc cũng không sao.

“Anh biết ngay em là ngôi sao may mắn của anh! Với năng lực điều chế nước hoa của em, chắc chắn sẽ áp đảo tất cả mọi người!”

Mạnh Tư Thần mỉm cười, càng ôm cô ta chặt hơn.

Cho dù không có Hoắc Cảnh Xuyên, anh ta vẫn sẽ nắm được tập đoàn Duệ Mỹ!

11

0

3 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.