0 chữ
Chương 36
Chương 36: Cô đừng được đà lấn tới
“A Thần!” Nguyễn Thanh Thanh cắn môi, vành mắt đỏ hoe, như thể vừa chịu đựng một sự sỉ nhục rất lớn.
Không còn vẻ dịu dàng tình cảm như thường ngày, mà thêm vài phần đáng thương, uất ức. Một mỹ nhân với dáng vẻ yếu đuối rưng rưng nước mắt thế này, ai nhìn cũng sẽ muốn ôm vào lòng mà vỗ về an ủi.
Chỉ tiếc là, trong đám người ở đây, Nhạc Vũ Huy đã ôm lấy bộ ấm trà quý quay vào phòng không rời tay, Thẩm Tư Ninh thì đang ngáp dài duỗi người, Hoắc Cảnh Xuyên thì hào hứng xem kịch vui, chỉ có một mình Mạnh Tư Thần là đau lòng, ôm cô ta vào lòng
Nguyễn Thanh Thanh cắn chặt môi: “Trong lòng em, anh luôn là một người đàn ông kiên cường chính trực. Cho dù bị người ta tính kế, cũng không thể quỳ gối. Đàn ông, dưới đầu gối đàn ông là vàng mà.”
Mạnh Tư Thần nghe xong, trong lòng vừa chua xót vừa phẫn uất.
Trơ mắt nhìn người con gái mình yêu phải nhẫn nhịn uất ức nhìn về phía Thẩm Tư Ninh.
“Cô Thẩm, một ngày làm vợ chồng, nghĩa nặng tình sâu, cho dù đã ly hôn, cũng nên giữ chút thể diện. Hơn nữa A Thần còn đại diện cho thể diện cả nhà họ Mạnh. Tôi biết là tôi có lỗi với cô, mong cô bớt giận, tôi có thể quỳ thay cho A Thần.”
Nguyễn Thanh Thanh dịu dàng, lập tức làm ra vẻ muốn quỳ xuống.
“Dù là chúng tôi nói sai trước, nhưng cô đã giấu giếm chuyện này suốt ba năm qua, nói cho cùng chắc là vì cô không ưa tôi. Cho nên hôm nay chỉ cần làm theo yêu cầu của cô, xin cô sau này đừng làm khó chúng tôi nữa.”
Thẩm Tư Ninh nhướng mày, suýt thì vỗ tay khen tài mặt dày của cô ta.
Nghệ thuật ngôn từ là gì sao? Đây chính là ví dụ sống.
Rõ ràng là cô ta đánh cược thua, vậy mà lại có thể đảo trắng thay đen vu oan người khác, còn bày ra vẻ đáng thương, khóc lóc rồi định quỳ, nếu không biết rõ bản chất Nguyễn Thanh Thanh là người thế nào, đến Thẩm Tư Ninh cũng suýt mềm lòng.
Kết quả là đầu gối Nguyễn Thanh Thanh còn chưa kịp chạm đất, đã bị Mạnh Tư Thần đỡ dậy, bảo vệ sau lưng như thể ai đó đang ức hϊếp cô ta.
Anh ta giận dữ, sắc mặt vô cùng u ám.
“Thẩm Tư Ninh, tôi vốn không muốn chấp nhặt với cô, ai ngờ cô càng ngày càng quá đáng! Rõ ràng là cô đã đào sẵn bẫy để chúng tôi rơi vào, ba năm trời cô không nói mình biết làm gốm! Còn là thầy của Nhạc Vũ Huy!”
“Cho nên thực ra cô đã tính toán cách sỉ nhục chúng tôi ngay từ đầu, cô đúng là lòng lang dạ sói! Buổi tối đi ngủ không sợ gặp ác mộng sao?”
“Tôi đã từng nói với anh về chuyện làm gốm từ lâu rồi.” Thẩm Tư Ninh bình thản nói: “Chẳng qua là anh không tin. Hoặc có lẽ ngay từ đầu anh chưa bao giờ để ý những gì tôi nói, ví dụ như chú chó làm bằng gốm mà tôi từng tặng anh.”
Mạnh Tư Thần nhớ lại món quà từng bị mình đập vỡ thành bốn mảnh, những lời chất vấn đầy khí thế ban nãy bỗng cứng lại, trong lòng vừa xuất hiện một chút áy náy thì đã thấy Thẩm Tư Ninh khoanh tay trước ngực, ánh mắt tràn đầy thất vọng và lạnh lùng.
“Tôi thật sự rất tò mò, trên đời này làm sao lại có người như anh, vong ân bội nghĩa đến mức này.”
Chút áy náy hiếm hoi vừa lóe lên trong lòng Mạnh Tư Thần lập tức bị dập tắt: “Cô!”
Hoắc Cảnh Xuyên khẽ bật cười khó nhìn thấy. Người ta vẫn bảo anh độc mồm độc miệng, không ngờ vẫn còn người độc mồm độc miệng hơn cả anh.
Nhưng nói gì thì nói, trong chuyện này, rõ ràng Mạnh Tư Thần và Nguyễn Thanh Thanh không có lý.
Mạnh Tư Thần tức đến sôi máu, nhưng cũng không nghĩ ra được cách nào phản bác thuyết phục.
Anh ta chỉ có thể nhíu mày, lạnh lùng nói: “Nói cho cùng thì cũng chỉ là hiểu lầm. Dù sao chúng ta cũng từng là vợ chồng, cô nhất định phải được đà lấn tới thế sao? Ông nội cũng đã từng nói, làm người nên để lại đường lui, sau này còn dễ gặp lại. Ai biết được sau này cô có cần tôi giúp chuyện gì không? Dù gì tôi cũng là tổng giám đốc của Mạnh thị…”
Cá cược như vậy là vì nhất thời hồ đồ, nhưng xét cho cùng, thân phận anh ta cao quý như vậy, sao có thể dễ dàng quỳ gối trước mặt người khác?
Không còn vẻ dịu dàng tình cảm như thường ngày, mà thêm vài phần đáng thương, uất ức. Một mỹ nhân với dáng vẻ yếu đuối rưng rưng nước mắt thế này, ai nhìn cũng sẽ muốn ôm vào lòng mà vỗ về an ủi.
Chỉ tiếc là, trong đám người ở đây, Nhạc Vũ Huy đã ôm lấy bộ ấm trà quý quay vào phòng không rời tay, Thẩm Tư Ninh thì đang ngáp dài duỗi người, Hoắc Cảnh Xuyên thì hào hứng xem kịch vui, chỉ có một mình Mạnh Tư Thần là đau lòng, ôm cô ta vào lòng
Nguyễn Thanh Thanh cắn chặt môi: “Trong lòng em, anh luôn là một người đàn ông kiên cường chính trực. Cho dù bị người ta tính kế, cũng không thể quỳ gối. Đàn ông, dưới đầu gối đàn ông là vàng mà.”
Mạnh Tư Thần nghe xong, trong lòng vừa chua xót vừa phẫn uất.
“Cô Thẩm, một ngày làm vợ chồng, nghĩa nặng tình sâu, cho dù đã ly hôn, cũng nên giữ chút thể diện. Hơn nữa A Thần còn đại diện cho thể diện cả nhà họ Mạnh. Tôi biết là tôi có lỗi với cô, mong cô bớt giận, tôi có thể quỳ thay cho A Thần.”
Nguyễn Thanh Thanh dịu dàng, lập tức làm ra vẻ muốn quỳ xuống.
“Dù là chúng tôi nói sai trước, nhưng cô đã giấu giếm chuyện này suốt ba năm qua, nói cho cùng chắc là vì cô không ưa tôi. Cho nên hôm nay chỉ cần làm theo yêu cầu của cô, xin cô sau này đừng làm khó chúng tôi nữa.”
Thẩm Tư Ninh nhướng mày, suýt thì vỗ tay khen tài mặt dày của cô ta.
Nghệ thuật ngôn từ là gì sao? Đây chính là ví dụ sống.
Rõ ràng là cô ta đánh cược thua, vậy mà lại có thể đảo trắng thay đen vu oan người khác, còn bày ra vẻ đáng thương, khóc lóc rồi định quỳ, nếu không biết rõ bản chất Nguyễn Thanh Thanh là người thế nào, đến Thẩm Tư Ninh cũng suýt mềm lòng.
Anh ta giận dữ, sắc mặt vô cùng u ám.
“Thẩm Tư Ninh, tôi vốn không muốn chấp nhặt với cô, ai ngờ cô càng ngày càng quá đáng! Rõ ràng là cô đã đào sẵn bẫy để chúng tôi rơi vào, ba năm trời cô không nói mình biết làm gốm! Còn là thầy của Nhạc Vũ Huy!”
“Cho nên thực ra cô đã tính toán cách sỉ nhục chúng tôi ngay từ đầu, cô đúng là lòng lang dạ sói! Buổi tối đi ngủ không sợ gặp ác mộng sao?”
“Tôi đã từng nói với anh về chuyện làm gốm từ lâu rồi.” Thẩm Tư Ninh bình thản nói: “Chẳng qua là anh không tin. Hoặc có lẽ ngay từ đầu anh chưa bao giờ để ý những gì tôi nói, ví dụ như chú chó làm bằng gốm mà tôi từng tặng anh.”
“Tôi thật sự rất tò mò, trên đời này làm sao lại có người như anh, vong ân bội nghĩa đến mức này.”
Chút áy náy hiếm hoi vừa lóe lên trong lòng Mạnh Tư Thần lập tức bị dập tắt: “Cô!”
Hoắc Cảnh Xuyên khẽ bật cười khó nhìn thấy. Người ta vẫn bảo anh độc mồm độc miệng, không ngờ vẫn còn người độc mồm độc miệng hơn cả anh.
Nhưng nói gì thì nói, trong chuyện này, rõ ràng Mạnh Tư Thần và Nguyễn Thanh Thanh không có lý.
Mạnh Tư Thần tức đến sôi máu, nhưng cũng không nghĩ ra được cách nào phản bác thuyết phục.
Anh ta chỉ có thể nhíu mày, lạnh lùng nói: “Nói cho cùng thì cũng chỉ là hiểu lầm. Dù sao chúng ta cũng từng là vợ chồng, cô nhất định phải được đà lấn tới thế sao? Ông nội cũng đã từng nói, làm người nên để lại đường lui, sau này còn dễ gặp lại. Ai biết được sau này cô có cần tôi giúp chuyện gì không? Dù gì tôi cũng là tổng giám đốc của Mạnh thị…”
Cá cược như vậy là vì nhất thời hồ đồ, nhưng xét cho cùng, thân phận anh ta cao quý như vậy, sao có thể dễ dàng quỳ gối trước mặt người khác?
10
0
3 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
