0 chữ
Chương 33
Chương 33: Ông già náy vốn là học trò của cô ấy
Nhạc Vũ Huy thắt tạp dề ở eo, đeo ống tay nấu ăn, xách nguyên con dao chặt cá xông ra, trừng mắt muốn đuổi người: “Cha mẹ cậu dạy cậu nói chuyện kiểu gì vậy hả? Cái đồ có người sinh mà không có người dạy, dám đến địa bàn của ông mà làm càn à? Cút! Cút ngay cho ông!”
Hồi trẻ, Nhạc Vũ Huy là nhân vật truyền kỳ, có thể vì một ý tưởng làm gốm mà đánh nhau với đồng nghiệp ngay trước mặt giới truyền thông. Tính khí nóng nảy đã sớm ăn sâu vào xương tuỷ, dù về già vẫn không thay đổi.
Huống hồ ông ấy lại đặc biệt bênh vực người thân, bây giờ quả thật giận không chỗ phát tiết. khó khăn lắm mới dụ được cô nhóc này quay về thăm ông ấy, lại có người dám đến gây chuyện!
“Ông cẩn thận một chút.” Thẩm Tư Ninh vội vàng đứng dậy đỡ ông ấy.
Ông lão cũng đã hơn sáu mươi tuổi, đừng vì tức giận mà xảy ra chuyện gì thì không ổn.
“Không phải sợ! Đây là địa bàn của ông, chẳng lẽ để con nhóc nhà ông bị bắt nạt chắc? Mà con nhóc này dạo này hiền quá rồi đấy, xông lên tát cho cậu ta một cái! Không cần sợ, kể cả cha mẹ cậu ta có tới ông cũng tát nốt!”
Ông lão vẫn còn tức giận, miệng lẩm bẩm chửi bới.
Còn Nguyễn Thanh Thanh vừa nhìn đã nhận ra người này chính là bậc thầy gốm sứ nổi tiếng, Nhạc Vũ Huy. Nhưng khi thấy ông ấy xách dao chặt cá ra thì sợ quá lùi lại hai bước, vội vàng lấy thư mời từ trong túi xách ra.
“Ông đừng giận, thật ra cũng có lý do cả. Chúng tôi cũng là vì suy nghĩ cho danh tiếng của ông thôi. Đây là suất tham dự giao lưu gốm sứ mà chúng tôi vừa đấu giá được, thật lòng ngưỡng mộ ông nên mới đến tận đây để học hỏi. Ai ngờ cô ấy vì cãi nhau với A Thần nên nhất thời nóng giận mới buột miệng nói là thầy của ông.”
Giọng nói của Nguyễn Thanh Thanh đầy vẻ ngây thơ, thái độ ngoan ngoãn dễ thương: “Cô ấy chỉ là nhất thời xúc động thôi, dù nói vậy đúng là có phần thiếu tôn trọng ông…”
Kết quả, người ta căn bản không đi theo lẽ thường.
“Con nhóc nói đúng! Ông đây vốn dĩ chính là học trò của con bé!”
Nhạc Vũ Huy vô cùng tự hào nói: “Lúc trước là tôi phải năn nỉ con nhóc này suốt ba ngày ba đêm, con bé mới chịu truyền cho tôi tuyệt kỹ đấy.”
“Ông đừng đùa như vậy chứ…” Nguyễn Thanh Thanh gượng cười đến méo mặt.
“Cô là cái thá gì? Cô cũng xứng để ông đây đùa giỡn với cô sao? Nhìn cái tướng mạo bạc phúc, chua ngoa của cô đi. Mau cút đi! Sau này ông đây phải dạy dỗ lại đám người của phòng đấu giá, có tiền thì sao? Chó mèo gì cũng dám đưa đến chỗ tôi à?”
Hai người bọn họ bị mắng đến mức sắc mặt tái xanh, vừa tức giận vừa kinh ngạc, không ngờ Nhạc Vũ Huy lại chịu đứng ra giúp cô che đậy lời nói dối này! Nhìn gương mặt bình tĩnh của Thẩm Tư Ninh, cục tức trong lòng mãi không nuốt trôi được.
“Có chơi có chịu, chút liêm sỉ đó cũng không có à?”
Ánh mắt của Thẩm Tư Ninh chứa đầy ý cười, giọng điệu vô cùng mỉa mai.
Hai người họ đứng yên một chỗ, tiến thoái lưỡng nan.
“Nghệ nhân Nhạc, tôi kính trọng tài năng của ông, nhưng cũng không thể tùy tiện lừa dối mọi người như vậy. Cô Thẩm là người như thế nào, A Thần rõ hơn ai hết. Huống hồ chỉ dựa vào một câu nói miệng, không có bằng chứng…”
Nguyễn Thanh Thanh nhìn thấy ngoài cửa có người đến, tranh thủ nâng cao giọng: “Nghệ nhân Nhạc, nếu ông mềm lòng, muốn che chở cô ấy, giúp cô ấy không mất mặt thì cũng phải là người có tài năng thực sự mới được. Nếu không, để chuyện này truyền ra ngoài, e rằng sẽ có người nói ông tuổi già lú lẫn, bị người ta lừa gạt…”
Cô ta thở dài: “Lời tuy khó nghe, nhưng đó là sự thật.”
Nguyễn Thanh thanh vừa dứt lời, chỉ thấy hai ba người mang theo quà cáp bước vào sân.
“Ai mà lớn tiếng làm ôn ở đây, quấy rầy sự thanh tịnh của nghệ nhân Nhạc?”
Mấy người này đầu tiên là lễ phép cúi chào Nhạc Vũ Huy, sau đó lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Nguyễn Thanh Thanh và Mạnh Tư Thần, rõ ràng coi họ là mấy kẻ nhà giàu mới nổi đến gây chuyện.
“Là có người muốn bôi nhọ danh tiếng của nghệ nhân Nhạc.”
Nguyễn Thanh Thanh thấy có người ngoài, âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Chỗ đông người dễ làm nhiễu thông tin, đây chính là sở trường của cô ta, biến đen thành trắng là chuyện quá quen rồi.
“Cô Thẩm nói mình là thầy của nghệ nhân Nhạc.”
Nhạc Vũ Huy tức giận nói: “Thì vốn là vậy! Còn chưa đến lượt mấy người nghi ngờ!”
“Chuyện này…” Mấy người kia nghe xong cũng có chút kinh ngạc, quay sang nhìn Thẩm Tư Ninh, trong lòng bắt đầu hoài nghi.
Dù gì thì cô gái này trông cũng xinh đẹp, nhưng bảo cô là thầy của nghệ nhân Nhạc thì đúng là khó tin. Một người trong đó định lên tiếng thì bị người phía sau kéo áo nhắc nhở, lắc đầu ra hiệu đừng nói gì.
Có vẻ như ông cụ đang cố bảo vệ con cháu trong nhà, chỉ là trò đùa này thực sự hơi quá rồi.
Hồi trẻ, Nhạc Vũ Huy là nhân vật truyền kỳ, có thể vì một ý tưởng làm gốm mà đánh nhau với đồng nghiệp ngay trước mặt giới truyền thông. Tính khí nóng nảy đã sớm ăn sâu vào xương tuỷ, dù về già vẫn không thay đổi.
Huống hồ ông ấy lại đặc biệt bênh vực người thân, bây giờ quả thật giận không chỗ phát tiết. khó khăn lắm mới dụ được cô nhóc này quay về thăm ông ấy, lại có người dám đến gây chuyện!
“Ông cẩn thận một chút.” Thẩm Tư Ninh vội vàng đứng dậy đỡ ông ấy.
Ông lão cũng đã hơn sáu mươi tuổi, đừng vì tức giận mà xảy ra chuyện gì thì không ổn.
Ông lão vẫn còn tức giận, miệng lẩm bẩm chửi bới.
Còn Nguyễn Thanh Thanh vừa nhìn đã nhận ra người này chính là bậc thầy gốm sứ nổi tiếng, Nhạc Vũ Huy. Nhưng khi thấy ông ấy xách dao chặt cá ra thì sợ quá lùi lại hai bước, vội vàng lấy thư mời từ trong túi xách ra.
“Ông đừng giận, thật ra cũng có lý do cả. Chúng tôi cũng là vì suy nghĩ cho danh tiếng của ông thôi. Đây là suất tham dự giao lưu gốm sứ mà chúng tôi vừa đấu giá được, thật lòng ngưỡng mộ ông nên mới đến tận đây để học hỏi. Ai ngờ cô ấy vì cãi nhau với A Thần nên nhất thời nóng giận mới buột miệng nói là thầy của ông.”
Kết quả, người ta căn bản không đi theo lẽ thường.
“Con nhóc nói đúng! Ông đây vốn dĩ chính là học trò của con bé!”
Nhạc Vũ Huy vô cùng tự hào nói: “Lúc trước là tôi phải năn nỉ con nhóc này suốt ba ngày ba đêm, con bé mới chịu truyền cho tôi tuyệt kỹ đấy.”
“Ông đừng đùa như vậy chứ…” Nguyễn Thanh Thanh gượng cười đến méo mặt.
“Cô là cái thá gì? Cô cũng xứng để ông đây đùa giỡn với cô sao? Nhìn cái tướng mạo bạc phúc, chua ngoa của cô đi. Mau cút đi! Sau này ông đây phải dạy dỗ lại đám người của phòng đấu giá, có tiền thì sao? Chó mèo gì cũng dám đưa đến chỗ tôi à?”
Hai người bọn họ bị mắng đến mức sắc mặt tái xanh, vừa tức giận vừa kinh ngạc, không ngờ Nhạc Vũ Huy lại chịu đứng ra giúp cô che đậy lời nói dối này! Nhìn gương mặt bình tĩnh của Thẩm Tư Ninh, cục tức trong lòng mãi không nuốt trôi được.
Ánh mắt của Thẩm Tư Ninh chứa đầy ý cười, giọng điệu vô cùng mỉa mai.
Hai người họ đứng yên một chỗ, tiến thoái lưỡng nan.
“Nghệ nhân Nhạc, tôi kính trọng tài năng của ông, nhưng cũng không thể tùy tiện lừa dối mọi người như vậy. Cô Thẩm là người như thế nào, A Thần rõ hơn ai hết. Huống hồ chỉ dựa vào một câu nói miệng, không có bằng chứng…”
Nguyễn Thanh Thanh nhìn thấy ngoài cửa có người đến, tranh thủ nâng cao giọng: “Nghệ nhân Nhạc, nếu ông mềm lòng, muốn che chở cô ấy, giúp cô ấy không mất mặt thì cũng phải là người có tài năng thực sự mới được. Nếu không, để chuyện này truyền ra ngoài, e rằng sẽ có người nói ông tuổi già lú lẫn, bị người ta lừa gạt…”
Cô ta thở dài: “Lời tuy khó nghe, nhưng đó là sự thật.”
Nguyễn Thanh thanh vừa dứt lời, chỉ thấy hai ba người mang theo quà cáp bước vào sân.
“Ai mà lớn tiếng làm ôn ở đây, quấy rầy sự thanh tịnh của nghệ nhân Nhạc?”
Mấy người này đầu tiên là lễ phép cúi chào Nhạc Vũ Huy, sau đó lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Nguyễn Thanh Thanh và Mạnh Tư Thần, rõ ràng coi họ là mấy kẻ nhà giàu mới nổi đến gây chuyện.
“Là có người muốn bôi nhọ danh tiếng của nghệ nhân Nhạc.”
Nguyễn Thanh Thanh thấy có người ngoài, âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Chỗ đông người dễ làm nhiễu thông tin, đây chính là sở trường của cô ta, biến đen thành trắng là chuyện quá quen rồi.
“Cô Thẩm nói mình là thầy của nghệ nhân Nhạc.”
Nhạc Vũ Huy tức giận nói: “Thì vốn là vậy! Còn chưa đến lượt mấy người nghi ngờ!”
“Chuyện này…” Mấy người kia nghe xong cũng có chút kinh ngạc, quay sang nhìn Thẩm Tư Ninh, trong lòng bắt đầu hoài nghi.
Dù gì thì cô gái này trông cũng xinh đẹp, nhưng bảo cô là thầy của nghệ nhân Nhạc thì đúng là khó tin. Một người trong đó định lên tiếng thì bị người phía sau kéo áo nhắc nhở, lắc đầu ra hiệu đừng nói gì.
Có vẻ như ông cụ đang cố bảo vệ con cháu trong nhà, chỉ là trò đùa này thực sự hơi quá rồi.
11
0
3 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
