0 chữ
Chương 3
Chương 3: Tiệc du thuyền
Trong biệt thự.
Lý Niệm Nhi sắp đập đến nát cả đầu: “Thiếu gia, tối nay chẳng phải anh định tạo bất ngờ cho cô Nguyễn trên du thuyền Hoàng Gia sao? Tôi muốn lập công chuộc tội, góp chút sức!”
Trước đây cô ta từng hầu hạ Nguyễn Thanh Thanh nên rất rõ sở thích của đối phương.
Mạnh Tư Thần nghe vậy nhíu mày, dù sao Thanh Thanh cũng về nước gấp, hội trường cho buổi tiệc vẫn chưa được chuẩn bị xong.
“Vậy tôi sẽ cho cô cơ hội cuối cùng.”
Anh ta nhìn đồng hồ, còn ba tiếng nữa là bắt đầu tiệc du thuyền.
“Nếu làm hỏng, lập tức cút khỏi nhà họ Mạnh, đồng thời nhận đơn kiện từ tòa án!”
Vừa là lời đe dọa, cũng là một cơ hội. Lý Niệm Nhi vội vàng cam đoan bằng cả tính mạng, rồi lui ra ngoài.
Còn Mạnh Tư Thần quay người nhìn bàn ăn đầy ắp món ăn, bỗng dâng lên một cảm giác bực bội, nhất là khi hình ảnh Thẩm Tư Ninh vung tay tát người lại hiện về trong đầu.
Dù gương mặt cô vẫn bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt lại có thêm vài phần lạnh lùng và tàn nhẫn.
Ý nghĩ đó nhanh chóng bị anh ta gạt đi, Thẩm Tư Ninh chẳng qua chỉ là một người vợ hiền không có chính kiến. Sau khi rời khỏi anh ta, cô chẳng là gì cả!
Bên ngoài biệt thự, một người phụ nữ tóc đen bước xuống từ chiếc Lamborghini.
“Bảo bối Ninh Ninh!” Tần Thi Lan nhào tới ôm Thẩm Tư Ninh một cái thật chặt: “Đừng nói là ngủ một đêm, cậu có ngủ cả đời ở nhà mình cũng được!”
Cô ấy là con gái duy nhất của tập đoàn Vĩnh Nghiệp, cha mẹ làm bất động sản, nên chẳng thiếu nhà để ở.
“Tối nay rốt cuộc có chuyện gì?” Tần Thi Lan thân mật dụi dụi vào cổ cô:
“Trên người cậu còn mùi dầu mỡ, đừng nói là vẫn còn nấu cơm cho tên khốn kia đấy?”
Cái ôm ấm áp khiến Thẩm Tư Ninh sống mũi cay cay.
“Lên xe rồi nói.”
Ngồi vào ghế phụ, cô kể đơn giản chuyện xảy ra trong biệt thự. Cô nói rất bình thản, nhưng tính tình Tần Thi Lan nóng nảy thì không thể nào kiềm chế.
“Khỉ thật, năm đó Mạnh Tư Thần bị con nhỏ thảo mai kia bỏ rơi ngay trong ngày cưới còn nhịn được, giờ lại có mặt mũi đòi ly hôn để cưới lại ả? Đúng là cặn bã xứng với chó, sống lâu trăm tuổi!”
“Cha mẹ anh ta cũng thật là kinh tởm, ba năm qua cậu dâng trà rót nước, chăm sóc tận tay, vậy mà cuối cùng đều là lũ vong ơn bội nghĩa! Đúng là loại nhà giàu mới nổi!”
Tần Thi Lan chửi bậy không ngừng.
“Dù gì năm đó anh ta cũng mất trí nhớ, không nhớ nổi chuyện cũ. Ba năm qua cậu đã làm hết lòng, cũng đã trả hết ơn nghĩa. Sau này không cần phải giả làm kiểu người anh ta thích nữa, đúng không?”
Thẩm Tư Ninh tựa đầu vào cửa kính xe: “Ừm. Giờ thì hai bên chẳng nợ gì nhau.”
Cô ngơ ngác nhìn cảnh vật ngoài cửa xe lướt qua.
Ba năm qua, để chiều lòng sở thích của Mạnh Tư Thần, cô đã bỏ giày cao gót, búi tóc gọn gàng, mặc những bộ đồ nhạt nhẽo mình vốn không ưa, chỉ để giống với Nguyễn Thanh Thanh.
Đáng tiếc, dù cố gắng đến đâu, cũng không bằng được bạch nguyệt quang trong lòng anh ta.
“Ninh Ninh, là cả nhà họ Mạnh không xứng với cậu.”
Tần Thi Lan nghe ra sự mệt mỏi trong giọng nói cô, đau lòng đến đỏ cả mắt.
“Ly hôn cần thời gian. Trước mắt cứ ở nhà mình đi. Dù sao chúng ta cũng chẳng khác gì chị em ruột.”
Thẩm Tư Ninh mỉm cười: “Ừ.”
Cô vốn là trẻ mồ côi, không có người thân nào.
Nhưng Tần Thi Lan lại đối xử với cô tốt hơn bất cứ ai.
Nói chuyện xong, hai người đến studio trang điểm cá nhân, vừa xuống xe, Tần Thi Lan đã vẫy tay: “Marry! Có khách quý!”
Thẩm Tư Ninh xoa trán: “Tối nay mệt quá rồi, mình không có hứng trang điểm.”
“Nhưng giờ tra nam tiện nữ kia đã lăn lộn với nhau rồi, cậu còn định tiếp tục ăn mặc tầm thường, giữ trinh tiết cho anh ta nữa chắc?”
“… Không đến mức đó.”
“Vậy là được rồi!” Tần Thi Lan cười tít mắt: “Cứ nhắm mắt mà hưởng thụ đi. Toàn là chuyên gia trang điểm quốc tế. Tối nay mình đảm bảo khôi phục toàn bộ nhan sắc cho cậu!”
Nửa tiếng sau.
Gần như tất cả mọi người đều bị vẻ đẹp trong gương hút hồn.
Vốn dĩ Thẩm Tư Ninh đã có ngũ quan sắc sảo, xinh đẹp, chỉ là bình thường quá giản dị, suốt ngày lăn vào bếp núc.
Bây giờ chỉ cần trang điểm nhẹ đã khiến cô trở nên quyến rũ đến mê người.
Đôi mắt dài, quyến rũ mê hoặc, ánh mắt như có lửa nhưng không hề phô trương. Đuôi mắt có một nốt ruồi lệ màu đen, càng tôn lên khí chất kiêu ngạo ẩn sâu bên trong.
Ngay cả Tần Thi Lan cũng không nhịn được mà cảm thán: “Nữ thần sắc đẹp giáng thế! Đây mới là Thẩm Tư Ninh mà mình quen biết!”
Cô ấy lập tức gọi người mang quần áo tới.
“Bảo bối Ninh Ninh, toàn là váy dạ hội cao cấp, cứ chọn thoải mái. Lần này mình chi lớn mừng cậu trở lại cuộc sống độc thân. Mở tiệc du thuyền, thêm tám người mẫu nam, đảm bảo phê tới sáng!”
Thẩm Tư Ninh khoát tay: “Giờ mình không có hứng thú với đàn ông.”
Tần Thi Lan tức xì khói: “Không hứng thú? Nhưng ba năm rồi đấy, chẳng lẽ ba năm nay cậu không có nhu cầu sinh lý?”
“…” Làm gì có chuyện không có.
Kết hôn ba năm, Mạnh Tư Thần bảo phải giữ mình vì Nguyễn Thanh Thanh, tuyệt đối không động vào phụ nữ. Vì thế, đến giờ Thẩm Tư Ninh vẫn còn là con gái.
Cô đâu phải ni cô, đương nhiên có nhu cầu.
Nhưng không thể ép buộc ai.
Thấy Thẩm Tư Ninh im lặng không nói gì, tưởng cô vẫn chưa buông được, Tần Thi Lan tung đòn sát thủ.
“Du thuyền tối nay có nhiều nhà điều chế nước hoa quốc tế. Cả ông trùm đứng sau Ngưng Phong cũng sẽ đến! Cậu không muốn biết mặt thật của anh ta sao?”
Tập đoàn Ngưng Phong là ông lớn trong ngành nước hoa ở trong nước.
Trước kia Thẩm Tư Ninh từng có cơ hội so tài với CEO của Ngưng Phong trong một cuộc thi quốc tế. Nước hoa của người đàn ông đó có mùi hương rất đặc biệt, khiến cô cảm thấy quen thuộc, như hương thơm mẹ ruột cô từng dùng.
Đáng tiếc, vị CEO kia cũng rất kín tiếng, từ đầu đến cuối chưa từng lộ mặt. Dù sau này làm vang danh cả Ngưng Phong, vẫn sống rất ẩn dật.
“Đi xem thử vậy.”
Thẩm Tư Ninh hiếm khi có hứng thú như thế.
Không chỉ vì lần trước cô đã từng xâm nhập hệ thống của Ngưng Phong mà không thu được thông tin gì, mà còn vì cô có một trực giác, người đàn ông đó có lẽ liên quan đến thân thế của cô.
Lý Niệm Nhi sắp đập đến nát cả đầu: “Thiếu gia, tối nay chẳng phải anh định tạo bất ngờ cho cô Nguyễn trên du thuyền Hoàng Gia sao? Tôi muốn lập công chuộc tội, góp chút sức!”
Trước đây cô ta từng hầu hạ Nguyễn Thanh Thanh nên rất rõ sở thích của đối phương.
Mạnh Tư Thần nghe vậy nhíu mày, dù sao Thanh Thanh cũng về nước gấp, hội trường cho buổi tiệc vẫn chưa được chuẩn bị xong.
“Vậy tôi sẽ cho cô cơ hội cuối cùng.”
Anh ta nhìn đồng hồ, còn ba tiếng nữa là bắt đầu tiệc du thuyền.
“Nếu làm hỏng, lập tức cút khỏi nhà họ Mạnh, đồng thời nhận đơn kiện từ tòa án!”
Vừa là lời đe dọa, cũng là một cơ hội. Lý Niệm Nhi vội vàng cam đoan bằng cả tính mạng, rồi lui ra ngoài.
Còn Mạnh Tư Thần quay người nhìn bàn ăn đầy ắp món ăn, bỗng dâng lên một cảm giác bực bội, nhất là khi hình ảnh Thẩm Tư Ninh vung tay tát người lại hiện về trong đầu.
Ý nghĩ đó nhanh chóng bị anh ta gạt đi, Thẩm Tư Ninh chẳng qua chỉ là một người vợ hiền không có chính kiến. Sau khi rời khỏi anh ta, cô chẳng là gì cả!
Bên ngoài biệt thự, một người phụ nữ tóc đen bước xuống từ chiếc Lamborghini.
“Bảo bối Ninh Ninh!” Tần Thi Lan nhào tới ôm Thẩm Tư Ninh một cái thật chặt: “Đừng nói là ngủ một đêm, cậu có ngủ cả đời ở nhà mình cũng được!”
Cô ấy là con gái duy nhất của tập đoàn Vĩnh Nghiệp, cha mẹ làm bất động sản, nên chẳng thiếu nhà để ở.
“Tối nay rốt cuộc có chuyện gì?” Tần Thi Lan thân mật dụi dụi vào cổ cô:
“Trên người cậu còn mùi dầu mỡ, đừng nói là vẫn còn nấu cơm cho tên khốn kia đấy?”
Cái ôm ấm áp khiến Thẩm Tư Ninh sống mũi cay cay.
Ngồi vào ghế phụ, cô kể đơn giản chuyện xảy ra trong biệt thự. Cô nói rất bình thản, nhưng tính tình Tần Thi Lan nóng nảy thì không thể nào kiềm chế.
“Khỉ thật, năm đó Mạnh Tư Thần bị con nhỏ thảo mai kia bỏ rơi ngay trong ngày cưới còn nhịn được, giờ lại có mặt mũi đòi ly hôn để cưới lại ả? Đúng là cặn bã xứng với chó, sống lâu trăm tuổi!”
“Cha mẹ anh ta cũng thật là kinh tởm, ba năm qua cậu dâng trà rót nước, chăm sóc tận tay, vậy mà cuối cùng đều là lũ vong ơn bội nghĩa! Đúng là loại nhà giàu mới nổi!”
Tần Thi Lan chửi bậy không ngừng.
“Dù gì năm đó anh ta cũng mất trí nhớ, không nhớ nổi chuyện cũ. Ba năm qua cậu đã làm hết lòng, cũng đã trả hết ơn nghĩa. Sau này không cần phải giả làm kiểu người anh ta thích nữa, đúng không?”
Cô ngơ ngác nhìn cảnh vật ngoài cửa xe lướt qua.
Ba năm qua, để chiều lòng sở thích của Mạnh Tư Thần, cô đã bỏ giày cao gót, búi tóc gọn gàng, mặc những bộ đồ nhạt nhẽo mình vốn không ưa, chỉ để giống với Nguyễn Thanh Thanh.
Đáng tiếc, dù cố gắng đến đâu, cũng không bằng được bạch nguyệt quang trong lòng anh ta.
“Ninh Ninh, là cả nhà họ Mạnh không xứng với cậu.”
Tần Thi Lan nghe ra sự mệt mỏi trong giọng nói cô, đau lòng đến đỏ cả mắt.
“Ly hôn cần thời gian. Trước mắt cứ ở nhà mình đi. Dù sao chúng ta cũng chẳng khác gì chị em ruột.”
Thẩm Tư Ninh mỉm cười: “Ừ.”
Cô vốn là trẻ mồ côi, không có người thân nào.
Nhưng Tần Thi Lan lại đối xử với cô tốt hơn bất cứ ai.
Nói chuyện xong, hai người đến studio trang điểm cá nhân, vừa xuống xe, Tần Thi Lan đã vẫy tay: “Marry! Có khách quý!”
Thẩm Tư Ninh xoa trán: “Tối nay mệt quá rồi, mình không có hứng trang điểm.”
“Nhưng giờ tra nam tiện nữ kia đã lăn lộn với nhau rồi, cậu còn định tiếp tục ăn mặc tầm thường, giữ trinh tiết cho anh ta nữa chắc?”
“… Không đến mức đó.”
“Vậy là được rồi!” Tần Thi Lan cười tít mắt: “Cứ nhắm mắt mà hưởng thụ đi. Toàn là chuyên gia trang điểm quốc tế. Tối nay mình đảm bảo khôi phục toàn bộ nhan sắc cho cậu!”
Nửa tiếng sau.
Gần như tất cả mọi người đều bị vẻ đẹp trong gương hút hồn.
Vốn dĩ Thẩm Tư Ninh đã có ngũ quan sắc sảo, xinh đẹp, chỉ là bình thường quá giản dị, suốt ngày lăn vào bếp núc.
Bây giờ chỉ cần trang điểm nhẹ đã khiến cô trở nên quyến rũ đến mê người.
Đôi mắt dài, quyến rũ mê hoặc, ánh mắt như có lửa nhưng không hề phô trương. Đuôi mắt có một nốt ruồi lệ màu đen, càng tôn lên khí chất kiêu ngạo ẩn sâu bên trong.
Ngay cả Tần Thi Lan cũng không nhịn được mà cảm thán: “Nữ thần sắc đẹp giáng thế! Đây mới là Thẩm Tư Ninh mà mình quen biết!”
Cô ấy lập tức gọi người mang quần áo tới.
“Bảo bối Ninh Ninh, toàn là váy dạ hội cao cấp, cứ chọn thoải mái. Lần này mình chi lớn mừng cậu trở lại cuộc sống độc thân. Mở tiệc du thuyền, thêm tám người mẫu nam, đảm bảo phê tới sáng!”
Thẩm Tư Ninh khoát tay: “Giờ mình không có hứng thú với đàn ông.”
Tần Thi Lan tức xì khói: “Không hứng thú? Nhưng ba năm rồi đấy, chẳng lẽ ba năm nay cậu không có nhu cầu sinh lý?”
“…” Làm gì có chuyện không có.
Kết hôn ba năm, Mạnh Tư Thần bảo phải giữ mình vì Nguyễn Thanh Thanh, tuyệt đối không động vào phụ nữ. Vì thế, đến giờ Thẩm Tư Ninh vẫn còn là con gái.
Cô đâu phải ni cô, đương nhiên có nhu cầu.
Nhưng không thể ép buộc ai.
Thấy Thẩm Tư Ninh im lặng không nói gì, tưởng cô vẫn chưa buông được, Tần Thi Lan tung đòn sát thủ.
“Du thuyền tối nay có nhiều nhà điều chế nước hoa quốc tế. Cả ông trùm đứng sau Ngưng Phong cũng sẽ đến! Cậu không muốn biết mặt thật của anh ta sao?”
Tập đoàn Ngưng Phong là ông lớn trong ngành nước hoa ở trong nước.
Trước kia Thẩm Tư Ninh từng có cơ hội so tài với CEO của Ngưng Phong trong một cuộc thi quốc tế. Nước hoa của người đàn ông đó có mùi hương rất đặc biệt, khiến cô cảm thấy quen thuộc, như hương thơm mẹ ruột cô từng dùng.
Đáng tiếc, vị CEO kia cũng rất kín tiếng, từ đầu đến cuối chưa từng lộ mặt. Dù sau này làm vang danh cả Ngưng Phong, vẫn sống rất ẩn dật.
“Đi xem thử vậy.”
Thẩm Tư Ninh hiếm khi có hứng thú như thế.
Không chỉ vì lần trước cô đã từng xâm nhập hệ thống của Ngưng Phong mà không thu được thông tin gì, mà còn vì cô có một trực giác, người đàn ông đó có lẽ liên quan đến thân thế của cô.
12
0
3 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
