TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 16
Chương 16: Con gái nuôi

Rõ ràng đã trải qua chuyện ly hôn, đối với cô vào ba năm trước chắc chắn là một cú sốc lớn, nhưng hiện tại, Thẩm Tư Ninh thậm chí đã không còn nghĩ đến Mạnh Tư Thần nữa.

Thật ra nói không buồn chút nào là nói dối.

Dù sao thì ba năm qua, cô đã giả vờ dịu dàng ngoan ngoãn chỉ vì tình cảm thuở thiếu niên. Cô luôn nghĩ anh ta sẽ nhớ ra chuyện năm xưa. Nhưng kể cả có nhớ, thì lời hứa cưới cô năm đó giờ còn ý nghĩa gì đâu?

Mạnh Tư Thần đã có bạch nguyệt quang trong lòng, hơn nữa từ lâu anh ta đã trở nên đáng ghê tởm.

Lúc này, Thẩm Tư Ninh mới nhận ra ly hôn thực ra cũng là một chuyện rất bình thường, nhẹ nhàng như đi mua bữa sáng vậy. Không những không có cảm giác không nỡ như tưởng tượng, mà ngược lại, còn có chút cảm giác được giải thoát.

Có lẽ bởi vì ba năm qua cô đã tích đủ thất vọng, đến mức khi hoàn toàn tỉnh ngộ, không chỉ lòng đã nguội lạnh, mà còn sinh ra cảm giác chán ghét.

Trước đây sao cô không nhận ra Mạnh Tư Thần lại khiến người ta ghê tởm như vậy?

Cô tự giễu ngẩng đầu: “Coi như là bắt đầu lại từ đầu đi.”

Đến khi nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, Thẩm Tư Ninh dần dần thϊếp đi.

Sáng hôm sau.

Nhà tổ của nhà họ Mạnh nằm ở lưng chừng núi, là nơi vắng vẻ, phong cảnh hữu tình. Thẩm Tư Ninh vốn định đến gặp trực tiếp ông cụ Mạnh, nhưng không ngờ vừa bước vào cửa, người chờ cô lại là phu nhân Mạnh.

“A Ninh đến rồi à.” Phu nhân Mạnh nhẹ nhàng nhấp một ngụm cà phê.

Dù đã ngoài năm mươi, nhưng cử chỉ vẫn tao nhã, đoan trang. Bà ta mặc một chiếc sườn xám màu nâu, đeo hoa tai ngọc trai, toát lên vẻ dịu dàng bình thản.

Nhưng khi phu nhân Mạnh ngẩng đầu nhìn, lại thoáng ngây người, ánh mắt hiện lên sự kinh ngạc.

Chỉ thấy Thẩm Tư Ninh hôm nay không còn mặc những bộ đồ rộng thùng thình nhạt nhòa giống như trước kia, cũng không còn kẹp tóc lỗi thời. Cô chỉ mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt, đã đủ để toát lên vẻ thanh nhã và quyến rũ.

Giống như cành liễu non mềm mại, vừa dịu dàng vừa thướt tha, lại có một chút phong tình khó diễn tả.

“Chào phu nhân.”

Thẩm Tư Ninh bình tĩnh lên tiếng chào hỏi. Dù giữa cô và Mạnh Tư Thần đã ồn ào khó coi đến mức nào, nhưng phép tắc cơ bản không thể thiếu, đó là giáo dưỡng ăn sâu vào máu.

“Con bé này, sao lại khách sáo như thế, mau ngồi xuống.” Phu nhân Mạnh đứng dậy, thân thiết nắm lấy tay cô. Nhưng không biết có phải là ảo giác hay không, bà ta lại cảm thấy có gì đó khác lạ.

Rõ ràng ánh mắt vẫn ôn hòa như cũ, nhưng không còn sự ngoan ngoãn như trước mà thay vào đó là sự lạnh lùng xa cách.

“Gọi gì mà phu nhân, con cứ gọi mẹ là mẹ như trước đi.” Bà ta thở dài: “Nói cho cùng cũng là Tư Thần không có phúc, làm khổ con bao năm nay.”

Nghe lời này của phu nhân Mạnh, Thẩm Tư Ninh vẫn giữ nụ cười lịch sự, để mặc bà ta kéo mình ngồi xuống ghế sofa, nhưng vẫn không đổi cách xưng hô, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Sau khi ly hôn, gọi mẹ không tiện nữa. Dù sao chỉ là cách gọi thôi, xin phu nhân đừng để tâm.”

Lời nói của Thẩm Tư Ninh vừa đủ mềm mỏng lại đủ mạnh mẽ, giữ thể diện cho cả hai bên, khiến người khác dù muốn giận cũng không tìm được lý do.

Phu nhân Mạnh hơi cau mày, nhưng sắc mặt vẫn duy trì nụ cười hiền từ.

“Chuyện Tư Thần làm mẹ cũng rất giận. Tối qua mẹ đã mắng nó rồi. Nếu không phải vì sức khỏe của ông cụ không tốt, thì đã bắt nó chịu gia pháp từ lâu rồi.”

Trước đây bà ta không nhìn ra Thẩm Tư Ninh lại lợi hại như vậy, chỉ cần một cái xưng hô cũng đủ để tạo khoảng cách, hành xử thì khéo léo, không khiến người khác nói cô bạc tình bạc nghĩa, mới ly hôn đã trở mặt.

Sau đó, phu nhân Mạnh cúi đầu khẽ thở dài, nhẹ nhàng đưa tay lau khóe mắt tỏ vẻ thương cảm.

“Con bé này đúng là số khổ. Không có cha mẹ chống lưng, giờ lại ly hôn, sau này một mình sống thế nào đây?”

Nói xong, bà ta tiện tay tháo chiếc vòng tay bằng vàng tráng men tinh xảo trên cổ tay xuống.

“Con trai mẹ làm sai, mẹ không quản được nó. Nhưng bao năm nay, mẹ vẫn luôn coi con như con ruột. Nếu con không chê, mẹ muốn nhận con làm con gái nuôi, cũng xem như làm tròn duyên phận của chúng ta.”

“A Ninh, con biết mẹ luôn yêu quý con. Chúng ta vẫn là người một nhà, hòa thuận tốt biết mấy.”

Nói rồi bà ta định nhét chiếc vòng vào tay Thẩm Tư Ninh.

Nhưng Thẩm Tư Ninh vẫn không hề dao động, chỉ nhẹ nhàng đẩy chiếc vòng trở lại.

“Cảm ơn phu nhân, nhưng hiện giờ cháu thích sống một mình hơn.”

Trong lòng cô hiểu rất rõ, trong nhà tổ này, chẳng có người phụ nữ nào đơn giản.

Nhất là phu nhân Mạnh đã sống trong giới hào môn mấy chục năm, hiểu rất rõ cách nói một đằng nghĩ một nẻo. Những lời vừa rồi nghe thì đẹp đẽ, bất kỳ ai nhìn vào đều sẽ cảm thấy bà ta tốt bụng, nhưng thực chất từng chữ đều mang hàm ý răn đe.

Nếu dịch thẳng ra thì là ông cụ đang bệnh nặng, cô lại là cô nhi không ai chống lưng, gây ồn ào không có lợi cho bản thân. Chi bằng nhận cái vòng này, giữ quan hệ với nhà họ Mạnh còn có chỗ dựa.

Những lời nói như rót mật vào tai ấy, thực chất đều là những phép tính lợi ích. Bề ngoài thì quan tâm, thực chất là cảnh cáo và uy hϊếp.

Thủ đoạn của phu nhân Mạnh cao tay hơn nhiều so với Nguyễn Thanh Thanh.

Chỉ nghe bà ta dịu dàng nói: “Không cần phải ngại, mẹ nhận ai làm con gái nuôi là chuyện của mẹ, Tư Thần cũng không quản được.”

Thấy Thẩm Tư Ninh không nhận vòng, dù vẫn cười nhưng ánh mắt phu nhân Mạnh đã dần lạnh xuống.



13

0

3 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.