TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 1
Chương 1: Ly hôn

“Ly hôn.”

Người đàn ông đẩy bản hợp đồng đến trước mặt cô với vẻ mặt mất kiên nhẫn.

“Ba ngàn vạn này đủ để cô sống cả đời.”

“Hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới.” Thẩm Tư Ninh sững sờ, móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay để lại một vết máu: “Không thể ăn xong bữa cơm này rồi nói sao?”

Trên người cô vẫn còn vương mùi dầu mỡ, mái tóc được kẹp gọn gàng bằng một chiếc kẹp màu đen, vài lọn tóc rơi trước trán khiến cô trông nghiêm túc, có phần cứng nhắc.

Hôm nay là ngày kỷ niệm kết hôn, Thẩm Tư Ninh đã nghiêm túc nấu một bàn đầy món ăn vì anh ta.

Vậy mà thứ cô nhận được lại là đơn ly hôn.

Mạnh Tư Thần cười nhạo: “Dù có ăn xong bữa này, tôi cũng không thể yêu cô. Hơn nữa, Thanh Thanh đã trở về, cô ấy rất hiếu thắng, sẽ không chịu được ấm ức.”

Nhắc đến Thanh Thanh, ánh mắt anh ta thoáng dịu lại.

Đó là thứ dịu dàng mà Thẩm Tư Ninh, suốt những năm tháng nhọc nhằn chăm sóc cha mẹ chồng, ngoan ngoãn nghe lời anh ta, vẫn mãi không bao giờ nhận được.

Nguyễn Thanh Thanh chính là bạch nguyệt quang trong lòng anh ta, dù ba năm trước cô ta bỏ lại hôn ước để ra nước ngoài.

Nhưng giờ chỉ cần vẫy tay, anh ta sẵn sàng buông bỏ mọi thứ để quay lại bên cô ta.

Thẩm Tư Ninh nắm chặt khớp tay trắng bệch, hỏi: “Ông nội biết chuyện này chưa?”

“Hừ, cô đừng mong lấy ông nội ra uy hϊếp tôi. Ông vẫn còn nằm viện, không nên lo nghĩ nhiều. Nhưng cha mẹ đã đồng ý rồi, Thanh Thanh vừa gặp họ lúc nãy.”

Lông mày Thẩm Tư Ninh khẽ nhíu lại, cảm giác lạnh thấu xương lan khắp cả người.

Cô vốn là thiên tài điều chế nước hoa quốc tế, là người sáng lập tổ chức tình báo nổi danh toàn cầu, thậm chí còn là người thừa kế giới hacker mà ngay cả Tổng thống nước M cũng khao khát sở hữu vũ khí do cô chế tạo.

Thế nhưng ba năm qua, cô giấu kín mọi thân phận, ngoan ngoãn vào bếp làm người vợ đảm đang. Cô chăm sóc cha mẹ chồng chu đáo, thậm chí để giúp nhà họ Mạnh lấy được thông tin từ đối tác hợp tác, mấy ngày trước Thẩm Tư Ninh còn thay họ giành được thiệp mời của Thập Phương Điện, phải biết rằng Thập Phương Điện là tổ chức tình báo thần bí nhất, mà thiệp mời của họ thì quý giá đến mức một vé khó cầu.

Giờ nghĩ lại, quả là một trò cười.

“Ý anh là Nguyễn Thanh Thanh đang ở nhà tổ?”

“Đúng vậy.” Mạnh Tư Thần như nhớ ra điều gì đó, mỉm cười dịu dàng: “Họ vừa ăn tối xong, Thanh Thanh luôn nói chuyện rất hợp với cha mẹ, lại được khen là hiểu chuyện, chu đáo.”

“Vậy tức là, tất cả mọi người đều biết cô ta sẽ quay về, chỉ giấu một mình tôi?”

Thẩm Tư Ninh cười khẽ, giọng mang theo sự tự giễu, đôi mắt cũng bất giác đỏ hoe.

Hiểu chuyện, chu đáo thật châm biếm.

Trước kia cha mẹ chồng cũng từng khen cô như thế.

Mạnh Tư Thần sa sầm mặt cảnh cáo: “Chỉ là quản gia ở nhà tổ quên không báo thôi, cô đừng kiếm chuyện vô lý.”

Anh ta nhìn người phụ nữ trước mặt bằng ánh mắt lạnh nhạt.

Công bằng mà nói, da dẻ Thẩm Tư Ninh mịn màng, ngũ quan sắc nét, nhất là đôi mắt luôn nhìn anh ta dịu dàng trong trẻo.

Nhưng sống với kiểu người như cô thật quá đỗi tẻ nhạt.

Ngày nào cũng ủi quần áo phẳng phiu, nấu nướng chăm chút từng món, không cần đoán cũng biết cuộc sống của cô bình lặng đến mức nào.

Một người vợ mẫu mực, một người phụ nữ của gia đình.

Nhưng thật sự quá nhàm chán.

“Còn nữa, dù cô có ký hay không, tối nay bắt buộc phải rời khỏi đây.”

Biết việc này có phần vô lý, Mạnh Tư Thần dừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Nhưng cô có thể chuyển đến Lam Kình Hải Loan, biệt thự đó để lại cho cô.”

Anh ta đã điều tra kỹ Thẩm Tư Ninh, xuất thân nông thôn, bỏ học sớm, chưa từng thấy qua cuộc sống giàu sang.

Nếu không vì cứu ông nội anh ta, cô vốn không thể bước chân vào nhà họ Mạnh. Thế nên lấy căn biệt thự để bồi thường, với một cô gái quê như cô, là quá dư dả rồi.

Nhưng cô không hề tỏ ra vui mừng, chỉ khẽ cong môi nhìn anh ta: “Cô ta sẽ chuyển vào ở ngay à?”

Thẩm Tư Ninh chẳng có hứng thú gì với Lam Kình Hải Loan, cả ba ngàn vạn kia cũng chẳng là gì đối với cô, chỉ cần động tay trong giới hacker là kiếm được.

Cái cô quan tâm là tất cả nỗ lực của mình suốt ba năm qua cuối cùng lại bị đuổi ra khỏi nhà.

Mạnh Tư Thần đáp: “Phòng tầng hai vốn là của cô ấy, Thanh Thanh vừa về nước chưa có chỗ ở, tôi để cô ấy quay lại ở tiếp. Nếu cô còn ở đây, cô ấy sẽ thấy khó xử.”

Có lẽ thấy Thẩm Tư Ninh im lặng, anh ta tưởng cô đang chê bồi thường ít nên anh ta cau mày mất kiên nhẫn.

“Lòng tham không đáy, trước khi đòi hỏi, cũng nên biết điều một chút.”

Mạnh Tư Thần liếc nhìn đồng hồ, dường như đang tính toán thời gian.

“Nếu cô còn định níu kéo mà không chịu ký, tôi không ngại để luật sư…”

Nhưng lời còn chưa dứt đã bị cắt ngang.

“Không cần.”

Thẩm Tư Ninh đột nhiên cảm thấy buồn nôn.

Cô nhớ đến hồi nhỏ bị mù, rơi vào nguy hiểm, là một thiếu niên đã cõng cô suốt ba ngày ba đêm chạy trốn khỏi hang ổ bọn bắt cóc, suýt nữa mất mạng.

Anh ta nói mình tên là Mạnh Tư Thần.

Giờ cũng vừa tròn ba năm, người đó lại bảo cô cút đi.

Thì ra thời gian thực sự có thể khiến người ta trở nên ghê tởm.

“Tôi sẽ rời đi.”

Thoát khỏi hồi ức, Thẩm Tư Ninh dứt khoát cầm bút ký tên.

“Từ nay về sau, không ai nợ ai.”

Mạnh Tư Thần thở phào: “Thế thì tốt.”

Nhưng lời vừa dứt, anh ta đã thấy quản gia ở tầng hai, Lý Niệm Nhi đang loay hoay kéo một chiếc vali lớn từ cầu thang xuống.

“Thiếu gia, bên phía nhà tổ gọi điện nói muốn cô Thẩm rời đi sớm, nên tôi đã giúp cô ấy dọn đồ sẵn rồi, á!”

Cô ta hét lên, rồi giả vờ trẹo chân một cách vụng về.

Thế là chiếc vali của Thẩm Tư Ninh vỡ toang dưới chân cầu thang.



14

0

3 tháng trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.