0 chữ
Chương 46
Chương 46: Tuyệt tình
Tim Sơ Đường như treo lên tận cổ họng.
“Em yên tâm đi em Sơ Đường, thứ này đã đến tay chị rồi, chị nhất định sẽ sửa lại cho em.” Lỗ Hân Nhược vỗ vỗ vai Sơ Đường, ra vẻ anh em tốt.
Trái tim treo lơ lửng của Sơ Đường cuối cùng cũng hạ xuống được, “Vậy thì phiền chị rồi.”
“Chuyện nhỏ.”
Lòng Lỗ Hân Nhược sướиɠ rơn.
Chỉ một việc nhỏ thế này thôi, Giang Thời Tự trả cho cô ấy phí sửa chữa cả triệu tệ đấy.
Lời to không lỗ!
“Em Sơ Đường, em có ảnh gốc của vật đó không?”
“Có ạ, em gửi cho chị.”
“Ừm, đến lúc đó có vấn đề chi tiết chị sẽ hỏi lại em, vậy chị về trước nhé.”
Sơ Đường nói: “Em bảo tài xế đưa chị về.”
Việc sửa chữa búp bê sứ đã xử lý xong.
Đến lúc tìm Trần Uyển và Cố Trạch Xuyên tính sổ rồi.
Sơ Đường gọi điện thoại cho anh họ Tô Vũ.
“Alo anh họ, em có một việc muốn nhờ anh giúp.”
......
Buổi tối, Sơ Đường tắm xong nằm trên giường, điện thoại rung rè rè.
Cô cầm lên xem, là một số lạ đến từ Hải Thành.
Cô tưởng là khách hàng nào đó gọi đến tư vấn nên nhấc máy lên.
“Alo, xin chào?”
Đầu dây bên kia không có tiếng động.
Sơ Đường lại gọi thêm hai tiếng.
Vẫn yên lặng.
“Không nói tôi cúp máy đây.”
“Là tôi.” Giọng Cố Trạch Xuyên vang lên, “Nguyễn Sơ Đường, cô bỏ tôi ra khỏi danh sách chặn WeChat và số điện thoại đi.”
Sơ Đường nhíu mày.
“Không.”
Giọng điệu của Cố Trạch Xuyên có chút gượng gạo, “Chúng ta đừng cãi nhau nữa được không? Mấy hôm nay tôi cũng khá nhớ cô, hôm đó là tôi sai, tôi không nên nói những lời đó làm cô tức giận.”
“Không sao, dù sao chúng ta cũng đã chia tay rồi, không còn quan trọng nữa.” Giọng Nguyễn Sơ Đường đầy vẻ thờ ơ.
“Chia tay?” Giọng Cố Trạch Xuyên lạnh đi, “Tôi không đồng ý chia tay.”
“Chia tay không phải ly hôn, không cần anh đồng ý.” Thái độ Nguyễn Sơ Đường lạnh lùng kiên quyết, “Cố Trạch Xuyên, đừng liên lạc với tôi nữa.”
Nói xong, cô cúp điện thoại, chặn luôn cả số này.
Nguyễn Sơ Đường bắt đầu suy nghĩ về chuyện công việc.
Cô muốn xây dựng sự nghiệp của riêng mình.
Tuy cô có thể tự mở một văn phòng luật sư, nhưng hiện tại cô không có danh tiếng gì trong ngành, mở văn phòng luật sư sẽ rất khó để gây dựng thương hiệu.
Sơ Đường muốn đến làm việc tại một công ty luật lớn có tiếng trong ngành một thời gian, để rèn luyện và tích lũy kinh nghiệm.
Đợi đến khi có được danh tiếng nhất định rồi ra riêng cũng không muộn.
Sau khi nói ý tưởng này với Giang Thời Tự, hắn rất ủng hộ cô.
“Đường Đường của chúng ta ưu tú như vậy, nhất định có thể tạo dựng được chỗ đứng ở Giang Thành, hay là thử đến Thắng Khoa trước xem sao? Văn phòng luật sư tốt nhất Giang Thành hiện nay chính là Thắng Khoa.”
Suy nghĩ một lát, Sơ Đường nói: “Được, em nộp hồ sơ thử xem.”
......
Bên này, Cố Trạch Xuyên nghe tiếng tút tút trong điện thoại, anh ta cảm thấy lòng trống rỗng.
Sao Nguyễn Sơ Đường có thể tuyệt tình như vậy, nói chia tay là chia tay, hoàn toàn không chút lưu luyến.
Anh ta nằm trên chiếc giường Nguyễn Sơ Đường từng ngủ, hít mạnh một hơi vào chiếc chăn.
Vẫn còn vương vấn mùi hương của cô.
Anh ta vùi mặt vào chăn, trong đầu tưởng tượng ra gương mặt Nguyễn Sơ Đường, thở ra một hơi nặng nề, “Sơ Đường, tôi nhớ cô.”
Rất nhớ, rất nhớ.
Lúc này, Trần Uyển đẩy cửa bước vào, “Trạch Xuyên, ăn cơm thôi.”
Cố Trạch Xuyên kéo mạnh Trần Uyển, đè cô ta xuống dưới thân.
Củi khô lửa bốc, chạm vào là cháy.
Đến lúc cao trào nhất, Cố Trạch Xuyên mê man gọi: “Đường Đường, Đường Đường của tôi, tôi nhớ cô lắm...”
Trần Uyển dưới thân anh ta đột ngột dừng lại.
Sắc mặt cô ta trắng bệch.
......
Ngày hôm sau, Trần Viện Viện tổ chức một bữa tiệc rượu chúc mừng Nguyễn Sơ Đường trở về Giang Thành.
Trong quán bar, ba cô gái ngồi trên ghế sô pha uống rượu trò chuyện.
“Tớ thấy Hứa Tĩnh Huyên đó không phải dạng vừa đâu.” Trần Viện Viện uống cạn một ly rượu, quay đầu nói với Sơ Đường, “Hôm qua thái độ của cô nàng đối với cậu thật khiến người ta tức giận.”
“Em yên tâm đi em Sơ Đường, thứ này đã đến tay chị rồi, chị nhất định sẽ sửa lại cho em.” Lỗ Hân Nhược vỗ vỗ vai Sơ Đường, ra vẻ anh em tốt.
Trái tim treo lơ lửng của Sơ Đường cuối cùng cũng hạ xuống được, “Vậy thì phiền chị rồi.”
“Chuyện nhỏ.”
Lòng Lỗ Hân Nhược sướиɠ rơn.
Chỉ một việc nhỏ thế này thôi, Giang Thời Tự trả cho cô ấy phí sửa chữa cả triệu tệ đấy.
Lời to không lỗ!
“Em Sơ Đường, em có ảnh gốc của vật đó không?”
“Có ạ, em gửi cho chị.”
“Ừm, đến lúc đó có vấn đề chi tiết chị sẽ hỏi lại em, vậy chị về trước nhé.”
Sơ Đường nói: “Em bảo tài xế đưa chị về.”
Việc sửa chữa búp bê sứ đã xử lý xong.
Đến lúc tìm Trần Uyển và Cố Trạch Xuyên tính sổ rồi.
Sơ Đường gọi điện thoại cho anh họ Tô Vũ.
......
Buổi tối, Sơ Đường tắm xong nằm trên giường, điện thoại rung rè rè.
Cô cầm lên xem, là một số lạ đến từ Hải Thành.
Cô tưởng là khách hàng nào đó gọi đến tư vấn nên nhấc máy lên.
“Alo, xin chào?”
Đầu dây bên kia không có tiếng động.
Sơ Đường lại gọi thêm hai tiếng.
Vẫn yên lặng.
“Không nói tôi cúp máy đây.”
“Là tôi.” Giọng Cố Trạch Xuyên vang lên, “Nguyễn Sơ Đường, cô bỏ tôi ra khỏi danh sách chặn WeChat và số điện thoại đi.”
Sơ Đường nhíu mày.
“Không.”
Giọng điệu của Cố Trạch Xuyên có chút gượng gạo, “Chúng ta đừng cãi nhau nữa được không? Mấy hôm nay tôi cũng khá nhớ cô, hôm đó là tôi sai, tôi không nên nói những lời đó làm cô tức giận.”
“Không sao, dù sao chúng ta cũng đã chia tay rồi, không còn quan trọng nữa.” Giọng Nguyễn Sơ Đường đầy vẻ thờ ơ.
“Chia tay không phải ly hôn, không cần anh đồng ý.” Thái độ Nguyễn Sơ Đường lạnh lùng kiên quyết, “Cố Trạch Xuyên, đừng liên lạc với tôi nữa.”
Nói xong, cô cúp điện thoại, chặn luôn cả số này.
Nguyễn Sơ Đường bắt đầu suy nghĩ về chuyện công việc.
Cô muốn xây dựng sự nghiệp của riêng mình.
Tuy cô có thể tự mở một văn phòng luật sư, nhưng hiện tại cô không có danh tiếng gì trong ngành, mở văn phòng luật sư sẽ rất khó để gây dựng thương hiệu.
Sơ Đường muốn đến làm việc tại một công ty luật lớn có tiếng trong ngành một thời gian, để rèn luyện và tích lũy kinh nghiệm.
Đợi đến khi có được danh tiếng nhất định rồi ra riêng cũng không muộn.
Sau khi nói ý tưởng này với Giang Thời Tự, hắn rất ủng hộ cô.
Suy nghĩ một lát, Sơ Đường nói: “Được, em nộp hồ sơ thử xem.”
......
Bên này, Cố Trạch Xuyên nghe tiếng tút tút trong điện thoại, anh ta cảm thấy lòng trống rỗng.
Sao Nguyễn Sơ Đường có thể tuyệt tình như vậy, nói chia tay là chia tay, hoàn toàn không chút lưu luyến.
Anh ta nằm trên chiếc giường Nguyễn Sơ Đường từng ngủ, hít mạnh một hơi vào chiếc chăn.
Vẫn còn vương vấn mùi hương của cô.
Anh ta vùi mặt vào chăn, trong đầu tưởng tượng ra gương mặt Nguyễn Sơ Đường, thở ra một hơi nặng nề, “Sơ Đường, tôi nhớ cô.”
Rất nhớ, rất nhớ.
Lúc này, Trần Uyển đẩy cửa bước vào, “Trạch Xuyên, ăn cơm thôi.”
Cố Trạch Xuyên kéo mạnh Trần Uyển, đè cô ta xuống dưới thân.
Củi khô lửa bốc, chạm vào là cháy.
Đến lúc cao trào nhất, Cố Trạch Xuyên mê man gọi: “Đường Đường, Đường Đường của tôi, tôi nhớ cô lắm...”
Trần Uyển dưới thân anh ta đột ngột dừng lại.
Sắc mặt cô ta trắng bệch.
......
Ngày hôm sau, Trần Viện Viện tổ chức một bữa tiệc rượu chúc mừng Nguyễn Sơ Đường trở về Giang Thành.
Trong quán bar, ba cô gái ngồi trên ghế sô pha uống rượu trò chuyện.
“Tớ thấy Hứa Tĩnh Huyên đó không phải dạng vừa đâu.” Trần Viện Viện uống cạn một ly rượu, quay đầu nói với Sơ Đường, “Hôm qua thái độ của cô nàng đối với cậu thật khiến người ta tức giận.”
5
0
3 tháng trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
