0 chữ
Chương 49
Chương 49
...
Đạo diễn Lý cảm thấy mình cũng không hiểu nổi Tạ Thầm.
Rốt cuộc cậu là loại người gì vậy?
Đang lúc đầu óc rối bời, đạo diễn Lý bỗng giật mình phát hiện quan sát viên đang nhếch miệng cười, biểu hiện vô cùng khó hiểu, dường như đang cười, nhưng ánh mắt hoàn toàn không dán vào màn hình!
Ông ta dõi theo hướng ánh nhìn đó, trong chốc lát càng kinh ngạc hơn.
Đó chẳng phải là Tạ Thầm đang cắn dưa hấu sao?
Không màng hình tượng, miệng đầy nước dưa!
Vãi thật.
Thì ra Phật gia kinh đô thích hài hước?
...
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, ở chợ Tạ Nhiễm vẫn chẳng thu hoạch được gì.
Mặt trời trên đầu dần lên cao, cái nóng khiến người ta bứt rứt khó chịu.
Người quay phim rõ ràng đã bắt đầu mất kiên nhẫn, nói với Tạ Nhiễm vẫn đang nghỉ ngơi: "Cứ ngồi ì ra thế này, liệu người mua có tự tìm đến không?"
Tạ Nhiễm vừa xoa bóp chân vừa ấm ức: "Tôi mới bị trẹo chân không lâu, đi lâu quá chịu không nổi."
"Thế thì khỏi hẳn rồi tham gia chương trình." Người quay phim không nhịn được buông lời châm chọc.
Bình thường, anh ta không nên thiếu chuyên nghiệp như vậy.
Nhưng Tạ Nhiễm đi một đoạn lại dừng, tìm người mua cũng chẳng tích cực, dường như chỉ đang gϊếŧ thời gian.
Cậu ta không sốt ruột, nhưng mình thì khổ rồi,
Vừa nóng vừa mệt, thời gian làm việc mù mịt không thấy hồi kết, thật sự tuyệt vọng!
"Anh quay phim, anh đang trách tôi sao?" Tạ Nhiễm chớp chớp đôi mắt to vô tội: "Theo dõi quay phim chẳng phải là công việc của anh sao?"
Cậu ta rõ ràng đã nắm được trọng tâm, người quay phim bị đấu đến mức câm như hến.
Người hâm mộ trong livestream quả nhiên bị dẫn dắt lệch hướng.
[Đúng rồi đúng rồi, theo dõi quay phim chẳng phải là việc của anh sao? Còn phàn nàn cái gì nữa?]
[Thật thú vị, bị thương mà không được tham gia chương trình nữa à? Đạo diễn đã ký rồi, đến lượt cậu phát ngôn?]
[Chết tiệt, nhìn nhanh kìa, ai đến thế? Có phải Tạ Tấn Nhiên không, mắt tôi không nhìn lầm chứ?]
[Con thứ ba nhà họ Tạ? Nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng? Người đoạt giải nhiều không đếm xuể! Trời ơi đây là đến bảo kê em trai đây mà!]
[Lần này có kịch hay xem rồi!]
Tạ Nhiễm cũng nhìn thấy Tạ Tấn Nhiên, cậu ta vui mừng khôn xiết đứng dậy, vẫy tay lia lịa: "Anh ba, em ở đây nè!"
Giọng điệu hớn hở, nhảy nhót tưng bừng, hoàn toàn trái ngược với vẻ mệt lả lúc nãy. Quay phim thấy cảnh này không khỏi đảo mắt, rồi mới chuyển ống kính về phía người mới đến.
Chỉ thấy một người đàn ông tuấn tú phong độ, toát lên vẻ nghệ sĩ bước tới.
Anh ta mặc bộ vest trắng cao cấp, giày bóng loáng, vừa thanh tao vừa ngạo nghễ, hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh chợ búa, thậm chí rất đỗi kỳ dị.
Đạo diễn Lý cảm thấy mình cũng không hiểu nổi Tạ Thầm.
Rốt cuộc cậu là loại người gì vậy?
Đang lúc đầu óc rối bời, đạo diễn Lý bỗng giật mình phát hiện quan sát viên đang nhếch miệng cười, biểu hiện vô cùng khó hiểu, dường như đang cười, nhưng ánh mắt hoàn toàn không dán vào màn hình!
Ông ta dõi theo hướng ánh nhìn đó, trong chốc lát càng kinh ngạc hơn.
Đó chẳng phải là Tạ Thầm đang cắn dưa hấu sao?
Không màng hình tượng, miệng đầy nước dưa!
Vãi thật.
Thì ra Phật gia kinh đô thích hài hước?
...
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, ở chợ Tạ Nhiễm vẫn chẳng thu hoạch được gì.
Mặt trời trên đầu dần lên cao, cái nóng khiến người ta bứt rứt khó chịu.
Người quay phim rõ ràng đã bắt đầu mất kiên nhẫn, nói với Tạ Nhiễm vẫn đang nghỉ ngơi: "Cứ ngồi ì ra thế này, liệu người mua có tự tìm đến không?"
"Thế thì khỏi hẳn rồi tham gia chương trình." Người quay phim không nhịn được buông lời châm chọc.
Bình thường, anh ta không nên thiếu chuyên nghiệp như vậy.
Nhưng Tạ Nhiễm đi một đoạn lại dừng, tìm người mua cũng chẳng tích cực, dường như chỉ đang gϊếŧ thời gian.
Cậu ta không sốt ruột, nhưng mình thì khổ rồi,
Vừa nóng vừa mệt, thời gian làm việc mù mịt không thấy hồi kết, thật sự tuyệt vọng!
"Anh quay phim, anh đang trách tôi sao?" Tạ Nhiễm chớp chớp đôi mắt to vô tội: "Theo dõi quay phim chẳng phải là công việc của anh sao?"
Cậu ta rõ ràng đã nắm được trọng tâm, người quay phim bị đấu đến mức câm như hến.
Người hâm mộ trong livestream quả nhiên bị dẫn dắt lệch hướng.
[Thật thú vị, bị thương mà không được tham gia chương trình nữa à? Đạo diễn đã ký rồi, đến lượt cậu phát ngôn?]
[Chết tiệt, nhìn nhanh kìa, ai đến thế? Có phải Tạ Tấn Nhiên không, mắt tôi không nhìn lầm chứ?]
[Con thứ ba nhà họ Tạ? Nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng? Người đoạt giải nhiều không đếm xuể! Trời ơi đây là đến bảo kê em trai đây mà!]
[Lần này có kịch hay xem rồi!]
Tạ Nhiễm cũng nhìn thấy Tạ Tấn Nhiên, cậu ta vui mừng khôn xiết đứng dậy, vẫy tay lia lịa: "Anh ba, em ở đây nè!"
Giọng điệu hớn hở, nhảy nhót tưng bừng, hoàn toàn trái ngược với vẻ mệt lả lúc nãy. Quay phim thấy cảnh này không khỏi đảo mắt, rồi mới chuyển ống kính về phía người mới đến.
Anh ta mặc bộ vest trắng cao cấp, giày bóng loáng, vừa thanh tao vừa ngạo nghễ, hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh chợ búa, thậm chí rất đỗi kỳ dị.
1
0
4 ngày trước
16 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
