0 chữ
Chương 47
Chương 47
"Còn của cậu... tự đi mà bán!"
Sự phân biệt đối xử trắng trợn này khiến Tạ Nhiễm không giữ được thể diện: "Anh Tạ Thầm, anh đừng quá đáng, em nhẫn nhịn mãi mà anh lại lấn tới, anh tưởng mọi người thực sự sẽ mắc bẫy của anh sao? Thật buồn cười, bọn họ..."
Đột nhiên, cậu ta không nói được nữa, bởi vì những vị khách mời kia đã lần lượt lấy điện thoại ra nhận chuyển khoản từ Tạ Thầm.
"Rẻ một chút cũng không sao, dù sao giá thu mua cũng như nhau." Ngụy Minh Kỳ nhiệt tình giải thích bên cạnh.
Các vị khách mời khác gật đầu lia lịa tỏ ý đồng tình.
"Đúng vậy đúng vậy, quy tắc chỉ phạt những ai không bán được, giá thấp một chút cũng không thành vấn đề." Lý Tĩnh Phi không kìm được bật cười.
Ha, làm nhiệm vụ như thế này đúng là quá dễ dàng!
Bản thân cũng không cần tạo chủ đề, dù sao cũng luôn có người nhảy dựng lên đóng vai hề thu hút sự chú ý...
Nghĩ đến đây, cô ta như vô tình liếc nhìn Tạ Nhiễm, chỉ thấy cậu ta mặt mày tái mét, há hốc mồm không ngậm lại được, lại chẳng thốt nên lời.
Máy quay livestream ghi lại toàn bộ sự lúng túng xấu hổ của cậu ta, bình luận bắt đầu sôi nổi: [Thương Tạ Nhiễm quá! Cái gì thế này? Người bình thường thì đáng bị bài xích sao? Cạnh tranh không lành mạnh mà còn tỏ ra đương nhiên thế?]
[Dù là toàn bọn xấu xa, chuyện gì cũng có thể xảy ra, nhưng đây không phải là chương trình cải tạo sao? Chẳng lẽ họ không nên thay đổi? Đạo diễn cứ để mặc họ muốn làm gì thì làm? Về sau còn ai dám tham gia nữa?]
[Không hiểu sao tôi lại muốn cười, xung quanh có quá nhiều người giả tạo như thế, luôn thích đạo đức giả! Thấy các khách mời không mảy may động lòng, tôi cảm thấy vô cùng đã!]
[Ha ha ha ha, đồng ý với bạn trên, mấy vị khách mời này đúng là chăm chỉ làm xấu danh tiếng thật, nhưng sao lại cảm thấy hơi đáng yêu nhỉ!]
[Ha ha ha ha, chân thành chính là vũ khí bất bại!]
Người mua vì gấp gáp muốn nhận hàng nên sau khi thanh toán xong thì theo dân làng đến kho lấy hàng.
Tạ Thầm cùng các khách mời khác leo lên máy kéo định lái về, thì Tạ Nhiễm vội vàng chặn lại phía trước: "Em còn chưa bán xong đây, anh không được đi, anh đi rồi em về sao đây?"
Tạ Thầm ngồi ở vị trí lái xe, ánh mắt đảo qua mặt trợ lý đạo diễn: "Có quy định nào nói bán xong không được rời đi không?"
"Không... không có đâu."
Trợ lý vội vàng lục lọi trí nhớ tìm kiếm điều luật, xác thực là không có quy định như vậy.
Chủ yếu là đạo diễn Lý không ngờ rằng nhóm khách mời hoàn toàn không có kinh nghiệm bán hàng này lại có thể bán hết gạo với giá cao dễ dàng như vậy.
Theo kế hoạch của anh ta, ít nhất cũng phải phơi nắng một hồi lâu, toát hết mồ hôi rồi mới cho khách hàng có ý định mua hàng xuất hiện...
Sự phân biệt đối xử trắng trợn này khiến Tạ Nhiễm không giữ được thể diện: "Anh Tạ Thầm, anh đừng quá đáng, em nhẫn nhịn mãi mà anh lại lấn tới, anh tưởng mọi người thực sự sẽ mắc bẫy của anh sao? Thật buồn cười, bọn họ..."
Đột nhiên, cậu ta không nói được nữa, bởi vì những vị khách mời kia đã lần lượt lấy điện thoại ra nhận chuyển khoản từ Tạ Thầm.
"Rẻ một chút cũng không sao, dù sao giá thu mua cũng như nhau." Ngụy Minh Kỳ nhiệt tình giải thích bên cạnh.
Các vị khách mời khác gật đầu lia lịa tỏ ý đồng tình.
"Đúng vậy đúng vậy, quy tắc chỉ phạt những ai không bán được, giá thấp một chút cũng không thành vấn đề." Lý Tĩnh Phi không kìm được bật cười.
Ha, làm nhiệm vụ như thế này đúng là quá dễ dàng!
Bản thân cũng không cần tạo chủ đề, dù sao cũng luôn có người nhảy dựng lên đóng vai hề thu hút sự chú ý...
Máy quay livestream ghi lại toàn bộ sự lúng túng xấu hổ của cậu ta, bình luận bắt đầu sôi nổi: [Thương Tạ Nhiễm quá! Cái gì thế này? Người bình thường thì đáng bị bài xích sao? Cạnh tranh không lành mạnh mà còn tỏ ra đương nhiên thế?]
[Dù là toàn bọn xấu xa, chuyện gì cũng có thể xảy ra, nhưng đây không phải là chương trình cải tạo sao? Chẳng lẽ họ không nên thay đổi? Đạo diễn cứ để mặc họ muốn làm gì thì làm? Về sau còn ai dám tham gia nữa?]
[Không hiểu sao tôi lại muốn cười, xung quanh có quá nhiều người giả tạo như thế, luôn thích đạo đức giả! Thấy các khách mời không mảy may động lòng, tôi cảm thấy vô cùng đã!]
[Ha ha ha ha, chân thành chính là vũ khí bất bại!]
Người mua vì gấp gáp muốn nhận hàng nên sau khi thanh toán xong thì theo dân làng đến kho lấy hàng.
Tạ Thầm cùng các khách mời khác leo lên máy kéo định lái về, thì Tạ Nhiễm vội vàng chặn lại phía trước: "Em còn chưa bán xong đây, anh không được đi, anh đi rồi em về sao đây?"
Tạ Thầm ngồi ở vị trí lái xe, ánh mắt đảo qua mặt trợ lý đạo diễn: "Có quy định nào nói bán xong không được rời đi không?"
"Không... không có đâu."
Trợ lý vội vàng lục lọi trí nhớ tìm kiếm điều luật, xác thực là không có quy định như vậy.
Chủ yếu là đạo diễn Lý không ngờ rằng nhóm khách mời hoàn toàn không có kinh nghiệm bán hàng này lại có thể bán hết gạo với giá cao dễ dàng như vậy.
0
0
4 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
