0 chữ
Chương 26
Chương 26
Cậu ta nhăn mặt bịt mũi, cuối cùng sau khi xong nhà thứ ba thì chạy ra vệ đường nôn thốc nôn tháo.
Đội quay phim chương trình "Biến Hình Đi Kẻ Dị Hợm" cực kỳ chuyên nghiệp, không ngại bất kỳ cảnh tượng bẩn thỉu nào, lia ống kính cận cảnh vào mặt Tạ Nhiễm đang nôn ọe.
Kẻ sau muốn tránh đi nhưng tâm có thừa mà sức chẳng đủ.
Chưa từng làm việc đồng áng, đột nhiên ngửi thấy mùi hôi thối kinh khủng, cậu ta suýt nữa thì nôn cả bao tử ra.
Tạ Thầm dựa vào bức tường thấp nhìn cảnh tượng ấy, thở dài như bất lực: "Tưởng là cao thủ, hóa ra đồ bỏ đi."
"Nếu trông cậy vào cậu ta hoàn thành nhiệm vụ, chắc tối nay chúng ta không ngủ được rồi."
Ảnh hậu Lý Tĩnh Phi vốn coi trọng giấc ngủ, sợ thức khuya sẽ sinh nếp nhăn nên trong lòng oán trách: "Không có kim cương đừng ôm đồ đồ sứ, chẳng phải phí thời gian của chúng ta sao?"
Vừa nói, cô ta vừa đi đến chiếc xe bò, nhấc một góc lên rồi liếc mắt nhìn Tạ Thầm: "Lại đây phụ một tay."
Tạ Thầm khẽ nhếch mép: "Tôi không vội ngủ."
Lý Tĩnh Phi là người tinh ý, ngay lập tức nhận ra ý giương oai của Tạ Thầm, dừng lại nửa giây rồi gật đầu nhẹ: "Tiểu Thầm, có thể mời cậu qua đây giúp một chút không?"
Tạ Thầm vẫn khoanh tay trước ngực cười khẽ: "Chị Lý đã lên tiếng rồi, tôi sao nỡ từ chối?"
Cậu lười biếng lững thững bước tới, nhấc góc còn lại của xe bò lên, Lý Tĩnh Phi lập tức cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, lại đưa mắt nhìn Tạ Thầm với vẻ rất bất ngờ.
Nữ hoàng màn bạc chua ngoa không ngờ rằng thân hình không mấy cường tráng trước mặt lại có sức mạnh đến vậy.
Tạ Nhiễm sau khi nôn xong đứng thẳng người dậy, quay đầu thì thấy cảnh này, trong lòng âm thầm dâng lên một luồng oán hận, nhưng kiểu gì cũng không muốn lại gần nữa.
Mùi phân gia súc đó, cả đời này cậu ta không muốn ngửi thấy lần thứ hai!
Ở phía khác, đạo diễn Lý bước vào phòng quan sát, thái độ lập tức trở nên thân thiện sốt sắng: "Văn Dã, thế nào? Còn thích nghi chứ? Có muốn đổi sang phòng tốt hơn không?"
Tầm mắt Hoắc Văn Dã vẫn dán vào màn hình, đường nét góc cạnh lạnh lùng như phủ một lớp sương lạnh, khiến người ta rùng mình khϊếp sợ.
Dường như đã quen với việc bị phớt lờ, đạo diễn Lý lẽo đẽo đi tới, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, vừa liếc nhìn gương mặt nghiêng của Hoắc Văn Dã, vừa thầm nghĩ trong bụng.
Quả nhiên là người thừa kế của gia tộc đỉnh cao, gen di truyền ưu tú đến mức khó tin, đặc biệt là nhan sắc, đánh bại cả đám nam minh tinh trong giới giải trí.
Thật may mắn khi mời được hắn làm quan sát viên!
"Nhiệm vụ tối nay..." Hoắc Văn Dã khẽ mở đôi môi mỏng, giọng nói trầm thấp.
Đội quay phim chương trình "Biến Hình Đi Kẻ Dị Hợm" cực kỳ chuyên nghiệp, không ngại bất kỳ cảnh tượng bẩn thỉu nào, lia ống kính cận cảnh vào mặt Tạ Nhiễm đang nôn ọe.
Kẻ sau muốn tránh đi nhưng tâm có thừa mà sức chẳng đủ.
Chưa từng làm việc đồng áng, đột nhiên ngửi thấy mùi hôi thối kinh khủng, cậu ta suýt nữa thì nôn cả bao tử ra.
Tạ Thầm dựa vào bức tường thấp nhìn cảnh tượng ấy, thở dài như bất lực: "Tưởng là cao thủ, hóa ra đồ bỏ đi."
"Nếu trông cậy vào cậu ta hoàn thành nhiệm vụ, chắc tối nay chúng ta không ngủ được rồi."
Ảnh hậu Lý Tĩnh Phi vốn coi trọng giấc ngủ, sợ thức khuya sẽ sinh nếp nhăn nên trong lòng oán trách: "Không có kim cương đừng ôm đồ đồ sứ, chẳng phải phí thời gian của chúng ta sao?"
Tạ Thầm khẽ nhếch mép: "Tôi không vội ngủ."
Lý Tĩnh Phi là người tinh ý, ngay lập tức nhận ra ý giương oai của Tạ Thầm, dừng lại nửa giây rồi gật đầu nhẹ: "Tiểu Thầm, có thể mời cậu qua đây giúp một chút không?"
Tạ Thầm vẫn khoanh tay trước ngực cười khẽ: "Chị Lý đã lên tiếng rồi, tôi sao nỡ từ chối?"
Cậu lười biếng lững thững bước tới, nhấc góc còn lại của xe bò lên, Lý Tĩnh Phi lập tức cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, lại đưa mắt nhìn Tạ Thầm với vẻ rất bất ngờ.
Nữ hoàng màn bạc chua ngoa không ngờ rằng thân hình không mấy cường tráng trước mặt lại có sức mạnh đến vậy.
Tạ Nhiễm sau khi nôn xong đứng thẳng người dậy, quay đầu thì thấy cảnh này, trong lòng âm thầm dâng lên một luồng oán hận, nhưng kiểu gì cũng không muốn lại gần nữa.
Ở phía khác, đạo diễn Lý bước vào phòng quan sát, thái độ lập tức trở nên thân thiện sốt sắng: "Văn Dã, thế nào? Còn thích nghi chứ? Có muốn đổi sang phòng tốt hơn không?"
Tầm mắt Hoắc Văn Dã vẫn dán vào màn hình, đường nét góc cạnh lạnh lùng như phủ một lớp sương lạnh, khiến người ta rùng mình khϊếp sợ.
Dường như đã quen với việc bị phớt lờ, đạo diễn Lý lẽo đẽo đi tới, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, vừa liếc nhìn gương mặt nghiêng của Hoắc Văn Dã, vừa thầm nghĩ trong bụng.
Quả nhiên là người thừa kế của gia tộc đỉnh cao, gen di truyền ưu tú đến mức khó tin, đặc biệt là nhan sắc, đánh bại cả đám nam minh tinh trong giới giải trí.
Thật may mắn khi mời được hắn làm quan sát viên!
0
0
4 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
