0 chữ
Chương 20
Chương 20
"Sau khi xuống xe xin mọi người tự giác xếp hàng trước cổng làng, đạo diễn Lý sẽ trực tiếp công bố quy tắc mùa đầu tiên."
Lạc Minh Vũ đứng dậy vừa đi vừa càu nhàu: "Cuối cùng cũng tới nơi,"
Anh ta nhìn ra cửa sổ xe, vẻ mặt đầy khinh miệt: "Cái xứ chim không thèm ỉa này."
Rồi lại liếc Tạ Nhiễm một cái đầy ẩn ý: "Lại còn có thằng đần thích đóng kịch, đúng là xui xẻo hết chỗ nói!"
Mặt Tạ Nhiễm càng thêm khó coi, đúng lúc Lý Tĩnh Phi phía sau cũng bước xuống, cậu ta ném ánh mắt cầu cứu qua.
Ai ngờ người kia chỉ vẫy tay: "Đừng nói chuyện với tôi, tôi không rảnh đóng kịch cùng cậu đâu!"
Tạ Nhiễm: "..."
Đoạn hội thoại này đương nhiên lọt vào tai Tạ Thầm, cậu khẽ nhếch mép cười.
Lý do nhất định phải tham gia chương trình thực tế này, chính là vì đã biết trước được bản chất và hiệu ứng mà đám khách mời này sẽ mang lại trong chương trình.
Sự ác độc không che giấu khiến cư dân mạng cảm nhận được sự mới lạ chưa từng có, sau đó bắt đầu chụp màn hình lan truyền khắp các bảng xếp hạng, không chỉ giúp chương trình tạo ra kỷ lục lượt xem trong năm mà còn đưa các khách mời lên một sân khấu rộng lớn hơn.
Chỉ riêng Lý Tĩnh Phi, sau khi tham gia chương trình đã nhận được vô số lời mời đóng vai nữ phản diện độc ác, cuối năm lại đoạt giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất và lần nữa giành vương miện ảnh hậu...
Xuống xe, trời đã tối hẳn.
Trước làng, một hàng dân làng ngơ ngác đứng xem như đang chờ đợi điều gì đó, trên khuôn mặt là nụ cười chất phác ngây thơ.
Ánh đèn rọi chiếu sáng ngôi làng đơn sơ, nhiều ngôi nhà thấp bé lớp vữa đã bong tróc, lộ ra những viên gạch đỏ...
Mức độ nghèo khó hiện rõ mồn một.
Đạo diễn Lý bắt tay trò chuyện với trưởng thôn xong, quay lại trước mặt khách mời, cầm loa phóng thanh hô to: "Tối nay tạm ở ký túc xá tập thể, ngày mai xem biểu hiện rồi sắp xếp chỗ ở."
Vừa dứt lời, Tạ Nhiễm đã len lén đến bên Tạ Thầm, giả vờ ngây thơ hỏi: "Anh Tạ Thầm, em có thể ở cùng anh không?"
Tạ Thầm lập tức lùi lại, gương mặt đẹp trai lộ rõ vẻ chán ghét không giấu giếm: "Cậu cố tình làm tôi buồn nôn đấy à?"
Lúc Tạ Thầm nói, camera phụ tình cờ quay lại chĩa thẳng vào mặt cậu.
Thật ra cậu đã đoán trước thứ tự quay phim, nhưng chẳng buồn né tránh, mở miệng là chửi luôn: "Cậu tưởng đây vẫn là nhà họ Tạ à? Ai cũng phải coi cậu như bảo bối?"
"Tôi nhìn thấy cậu còn thấy buồn nôn, huống chi là ở chung!"
"Mặt mũi cậu để đâu rồi hả?"
Mấy câu như súng liên thanh, bắn Tạ Nhiễm tơi tả.
Cậu ta lập tức đỏ mắt, vẻ mặt sắp khóc, ấm ức nói: "Anh Tạ Thầm, em không cố ý chiếm chỗ của anh, anh đừng ghét em như vậy..."
Lạc Minh Vũ đứng dậy vừa đi vừa càu nhàu: "Cuối cùng cũng tới nơi,"
Anh ta nhìn ra cửa sổ xe, vẻ mặt đầy khinh miệt: "Cái xứ chim không thèm ỉa này."
Rồi lại liếc Tạ Nhiễm một cái đầy ẩn ý: "Lại còn có thằng đần thích đóng kịch, đúng là xui xẻo hết chỗ nói!"
Mặt Tạ Nhiễm càng thêm khó coi, đúng lúc Lý Tĩnh Phi phía sau cũng bước xuống, cậu ta ném ánh mắt cầu cứu qua.
Ai ngờ người kia chỉ vẫy tay: "Đừng nói chuyện với tôi, tôi không rảnh đóng kịch cùng cậu đâu!"
Tạ Nhiễm: "..."
Đoạn hội thoại này đương nhiên lọt vào tai Tạ Thầm, cậu khẽ nhếch mép cười.
Lý do nhất định phải tham gia chương trình thực tế này, chính là vì đã biết trước được bản chất và hiệu ứng mà đám khách mời này sẽ mang lại trong chương trình.
Chỉ riêng Lý Tĩnh Phi, sau khi tham gia chương trình đã nhận được vô số lời mời đóng vai nữ phản diện độc ác, cuối năm lại đoạt giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất và lần nữa giành vương miện ảnh hậu...
Xuống xe, trời đã tối hẳn.
Trước làng, một hàng dân làng ngơ ngác đứng xem như đang chờ đợi điều gì đó, trên khuôn mặt là nụ cười chất phác ngây thơ.
Ánh đèn rọi chiếu sáng ngôi làng đơn sơ, nhiều ngôi nhà thấp bé lớp vữa đã bong tróc, lộ ra những viên gạch đỏ...
Mức độ nghèo khó hiện rõ mồn một.
Vừa dứt lời, Tạ Nhiễm đã len lén đến bên Tạ Thầm, giả vờ ngây thơ hỏi: "Anh Tạ Thầm, em có thể ở cùng anh không?"
Tạ Thầm lập tức lùi lại, gương mặt đẹp trai lộ rõ vẻ chán ghét không giấu giếm: "Cậu cố tình làm tôi buồn nôn đấy à?"
Lúc Tạ Thầm nói, camera phụ tình cờ quay lại chĩa thẳng vào mặt cậu.
Thật ra cậu đã đoán trước thứ tự quay phim, nhưng chẳng buồn né tránh, mở miệng là chửi luôn: "Cậu tưởng đây vẫn là nhà họ Tạ à? Ai cũng phải coi cậu như bảo bối?"
"Tôi nhìn thấy cậu còn thấy buồn nôn, huống chi là ở chung!"
"Mặt mũi cậu để đâu rồi hả?"
Mấy câu như súng liên thanh, bắn Tạ Nhiễm tơi tả.
1
0
1 tuần trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
