0 chữ
Chương 14
Chương 14
[Trước giờ sao không phát hiện Tạ Thầm có tài năng này nhỉ? Đối đáp mà chẳng chút nao núng, lại còn chuẩn xác và lợi hại nữa!]
[Biết chửi người cũng gọi là tài năng? Thủy quân bây giờ làm việc qua loa quá, chỉ biết khen bừa thôi sao?]
[...]
Đúng lúc đạo diễn không biết phản bác thế nào, không khí ngột ngạt ở sảnh tập trung khách sạn bị phá vỡ bởi một khách mời đến muộn.
MC Ngụy Minh Kỳ thập thò cửa, tươi cười bước vào, vẫy tay chào máy quay và đạo diễn: "Chào mọi người, xin lỗi nhé, xe bị hỏng giữa đường nên đến trễ một chút, mọi người không phiền đâu ha."
Anh ta nghiêm túc nói dối, mắt liếc về phía ghế sofa, thấy Tạ Thầm ngồi bắt chéo chân, vẻ mặt chẳng bị khiển trách gì, lập tức yên tâm: "Tiểu Tạ, cậu đến sớm thế!"
Sớm cái nỗi gì?
Muộn những nửa tiếng rồi!
Đạo diễn Lý tức giận suýt nữa thốt ra lời thô tục, nhưng nghĩ lại, đợi đến địa điểm quay phim, sẽ có nhiều cách để hành hạ bọn họ, bèn quyết định mắt không thấy tim không phiền, vẫy tay nói qua loa: "Tôi lên xe đợi trước, các cậu nhanh chân lên."
"Được thôi!" Ngụy Minh Kỳ ngoan ngoãn đáp lời, sau đó ngồi phịch xuống cạnh Tạ Thầm, bật chế độ tám chuyện: "Lần trước cậu trong chương trình nói Hoắc ảnh đế thận hư, thật hay đùa đấy? Sao cậu biết? Hai người có quan hệ gì à? Hậu môn có vấn đề nghĩa là sao, không lẽ như tôi nghĩ?"
Anh ta giật bắn người lui lại, trợn mắt to, tay che lấy môi: "Hoắc ảnh đế vì tình làm..."
Tạ Thầm chậm rãi quay đầu, liếc Ngụy Minh Kỳ một cái: "Muốn chết cho nhanh thì cứ việc nói tiếp đi."
"..." Ngụy Minh Kỳ đương nhiên hiểu ngụ ý, chỉ biết cười gượng.
Ai mà chẳng biết thực lực và bối cảnh của ảnh đế Hoắc Văn Dã.
Nhưng bệnh nghề nghiệp nổi lên thì đâu kiềm chế được!
Đang lúc anh ta không biết xoay xở thế nào, phía sau vang lên giọng nói lạnh như băng: "Vì tình làm gì?"
"Làm gì? Tất nhiên là làm Zero rồi." Ngụy Minh Kỳ lỡ lời trước khi kịp suy nghĩ, vừa đáp vừa quay người, rồi ngay lập tức đờ đẫn: "Hoắc... Hoắc Hoắc Hoắc..."
"Vừa livestream đã muốn hát Hoắc Nguyên Giáp rồi à?" Tạ Thầm chế nhạo: "Đây là Biến Hình Ký, không phải chương trình biểu diễn tài năng đâu."
Vừa dứt lời, cậu nhận ra không khí đột nhiên trở nên ngột ngạt, đặc biệt là Ngụy Minh Kỳ, mặt tái mét như gan lợn, chẳng còn chút phong độ lúc nãy, lại còn đứng dậy run rẩy: "Anh... anh Dã, em chỉ lỡ miệng thôi."
Lúc này Tạ Thầm mới quay lại, nhìn thấy khuôn mặt kiêu ngạo lạnh lùng kia, bất giác cũng giật mình.
Chết tiệt, sao kẻ điên Hoắc cũng tới?
Đến giám sát với tư cách nhà đầu tư sao?
Chuyên nghiệp thế?
Chưa kịp nghĩ ngợi thêm, đạo diễn Lý vừa nói sẽ chui vào xe bỗng từ đâu xuất hiện: "Ôi, anh Dã, sao đến sớm thế? Tôi đã bảo sẽ cử xe đón mà anh lại từ chối..."
[Biết chửi người cũng gọi là tài năng? Thủy quân bây giờ làm việc qua loa quá, chỉ biết khen bừa thôi sao?]
[...]
Đúng lúc đạo diễn không biết phản bác thế nào, không khí ngột ngạt ở sảnh tập trung khách sạn bị phá vỡ bởi một khách mời đến muộn.
MC Ngụy Minh Kỳ thập thò cửa, tươi cười bước vào, vẫy tay chào máy quay và đạo diễn: "Chào mọi người, xin lỗi nhé, xe bị hỏng giữa đường nên đến trễ một chút, mọi người không phiền đâu ha."
Anh ta nghiêm túc nói dối, mắt liếc về phía ghế sofa, thấy Tạ Thầm ngồi bắt chéo chân, vẻ mặt chẳng bị khiển trách gì, lập tức yên tâm: "Tiểu Tạ, cậu đến sớm thế!"
Sớm cái nỗi gì?
Muộn những nửa tiếng rồi!
"Được thôi!" Ngụy Minh Kỳ ngoan ngoãn đáp lời, sau đó ngồi phịch xuống cạnh Tạ Thầm, bật chế độ tám chuyện: "Lần trước cậu trong chương trình nói Hoắc ảnh đế thận hư, thật hay đùa đấy? Sao cậu biết? Hai người có quan hệ gì à? Hậu môn có vấn đề nghĩa là sao, không lẽ như tôi nghĩ?"
Anh ta giật bắn người lui lại, trợn mắt to, tay che lấy môi: "Hoắc ảnh đế vì tình làm..."
Tạ Thầm chậm rãi quay đầu, liếc Ngụy Minh Kỳ một cái: "Muốn chết cho nhanh thì cứ việc nói tiếp đi."
"..." Ngụy Minh Kỳ đương nhiên hiểu ngụ ý, chỉ biết cười gượng.
Nhưng bệnh nghề nghiệp nổi lên thì đâu kiềm chế được!
Đang lúc anh ta không biết xoay xở thế nào, phía sau vang lên giọng nói lạnh như băng: "Vì tình làm gì?"
"Làm gì? Tất nhiên là làm Zero rồi." Ngụy Minh Kỳ lỡ lời trước khi kịp suy nghĩ, vừa đáp vừa quay người, rồi ngay lập tức đờ đẫn: "Hoắc... Hoắc Hoắc Hoắc..."
"Vừa livestream đã muốn hát Hoắc Nguyên Giáp rồi à?" Tạ Thầm chế nhạo: "Đây là Biến Hình Ký, không phải chương trình biểu diễn tài năng đâu."
Vừa dứt lời, cậu nhận ra không khí đột nhiên trở nên ngột ngạt, đặc biệt là Ngụy Minh Kỳ, mặt tái mét như gan lợn, chẳng còn chút phong độ lúc nãy, lại còn đứng dậy run rẩy: "Anh... anh Dã, em chỉ lỡ miệng thôi."
Lúc này Tạ Thầm mới quay lại, nhìn thấy khuôn mặt kiêu ngạo lạnh lùng kia, bất giác cũng giật mình.
Đến giám sát với tư cách nhà đầu tư sao?
Chuyên nghiệp thế?
Chưa kịp nghĩ ngợi thêm, đạo diễn Lý vừa nói sẽ chui vào xe bỗng từ đâu xuất hiện: "Ôi, anh Dã, sao đến sớm thế? Tôi đã bảo sẽ cử xe đón mà anh lại từ chối..."
1
0
1 tuần trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
