TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 47
Chương 47

Nàng rõ ràng đã sợ chết khϊếp, nhưng mỗi khi nguy hiểm xuất hiện, lại luôn đứng ra bảo vệ người khác.

Bảo vệ nha hoàn của mình thì còn có thể hiểu được, đằng này lại còn bảo vệ cả hai vị tiểu thư chỉ mới gặp thoáng qua kia.

Thậm chí còn đứng ra bảo vệ cả hắn.

Vậy mà lại có người muốn bảo vệ hắn.

Thật là kỳ lạ.

Hắn trước nay chưa từng được ai bảo vệ.

Hắn vĩnh viễn chỉ bị cướp đoạt, đợi đến khi bị cướp đoạt sạch sẽ thì liền bị vứt bỏ không thương tiếc, mặc cho hắn sống dở chết dở như loài giòi bọ bẩn thỉu.

Chưa từng có ai đứng ra bảo vệ hắn.

Lộ Ngưng không biết hắn đang thất thần suy nghĩ điều gì, nàng có hơi bất an đưa mắt nhìn xung quanh.

Lộ Ngưng ra sức vẩy vẩy cánh tay, cả cẳng tay và bàn tay đều dính đầy máu đen tanh tưởi. Nàng đúng là đã quá xúc động, nhưng không hề hối hận, chỉ là có chút phiền não vì bí mật giấu kín bấy lâu nay e rằng vẫn phải bị vạch trần.

Nhưng sau đó, Lộ Ngưng nhanh chóng phát hiện ra, nàng dường như không cần phải lo lắng như vậy nữa.

Giữa nàng và Giải Ly Trần đang đứng bên cạnh có một tầng ánh sáng mờ ảo bao bọc. Nàng nhớ chính là tầng ánh sáng này đã ngăn Cơ Anh lại lúc trước.

Bây giờ, những người khác đang đứng bên ngoài lớp ánh sáng mỏng đó, trên mặt họ chỉ có vẻ khϊếp sợ chứ không hề có chút bất ngờ nào, chắc hẳn là họ không nhìn thấy chuyện gì vừa xảy ra bên trong này.

"Bọn họ không nhìn thấy."

Quả nhiên, giọng nói của Quốc sư đại nhân từ phía sau truyền đến, chứng thực cho suy đoán của nàng.

Lộ Ngưng mỉm cười, lau đi nước mắt sắp rơi xuống, chân thành cảm ơn: "Tạ ơn đại nhân."

Giải Ly Trần đội mũ trùm đầu, nên khi hắn không cúi đầu, do chênh lệch chiều cao, Lộ Ngưng không nhìn thấy được khuôn mặt hắn, chỉ có thể thấy được chiếc cằm thon gọn tựa ngọc.

Giọng nói của hắn vẫn lạnh lùng xa cách, nhưng người hắn lại ở ngay bên cạnh nàng. Sau khi Lộ Ngưng nói lời cảm ơn, hắn thậm chí còn cầm lấy tay nàng, cẩn thận từng chút một lau sạch vết máu đen trên đó.

Ánh sáng trắng dịu dàng quấn quanh ngón tay nàng, Lộ Ngưng nhìn chằm chằm cảnh tượng thần kỳ này, nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng mà lạnh lẽo của Giải Ly Trần chậm rãi vang lên: "Là ta phải tạ ơn nàng."

"Nàng đã bảo vệ ta."

Lúc hắn nói ra năm chữ này, giọng điệu rõ ràng không có gì thay đổi, nhưng lại khiến người nghe cảm nhận được có chút gì đó khác thường.

9

0

3 tháng trước

15 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.