0 chữ
Chương 18
Chương 18
Mấy ngày sau đó, vì Phó Thần Thương “lòng tốt bộc phát” không giày vò cô nữa, nên Tống An Cửu... lại bắt đầu mất ngủ.
Cô từng nói với anh rằng mình không quen ngủ chung giường với người khác, nhưng anh chẳng hề có ý định ngủ riêng, còn mặt dày bảo: “Rồi sẽ quen thôi.”
Quen cái đầu anh! Cô không hề muốn quen cái kiểu nằm cạnh anh mỗi đêm chút nào!
Giấc ngủ quá chập chờn, nửa đêm cô lại tỉnh giấc. Mở mắt ra thì thấy ánh đèn đầu giường vẫn sáng, Phó Thần Thương vẫn chưa ngủ, đang cầm cả đống tài liệu đọc. Trong ánh đèn dịu nhẹ, anh đeo kính, trông thật chuyên chú và... quyến rũ chết người.
Vừa nghĩ xong, Tống An Cửu lập tức nhủ thầm một tiếng “xí” trong lòng. Quyến rũ cái đầu anh! Rõ ràng là một tên học giả biếи ŧɦái ngụy trang dưới lớp da người mẫu!
Nói mới nhớ, nếu anh bận như vậy, nửa đêm còn phải làm việc, thì sao không đến công ty? Cứ khăng khăng phải ở nhà canh cô là sao?
Anh nghiện hành hạ cô đến thế à!
Tống An Cửu tò mò, liếc mắt nhìn tài liệu trong tay Phó Thần Thương. Nhìn thoáng qua thấy có một bảng số liệu, con số quen quen: 7, 8, 22, 3, 0, 0...
Khoan đã... Sao cô thấy mấy con số này nhìn quen quen thế nhỉ?
A! Cô nhớ ra rồi! Đây chẳng phải là điểm thi đại học của cô năm ngoái à!
Tống An Cửu giật mình, tiếp tục liếc xuống. Không chỉ có điểm năm ngoái, mà bảng biểu còn ghi chép đầy đủ kết quả học tập của cô từ nhỏ đến lớn, phía sau còn có từng lời nhận xét của các giáo viên chủ nhiệm qua từng năm...
Cô chấn động đến mức miệng há hốc như cá ngáp, lòng đầy nghi hoặc lẫn khó chịu, càng nhìn càng muốn biết thêm. Cô nhích người tới gần thì thấy Phó Thần Thương vừa lật sang trang mới, đập vào mắt là một bản hồ sơ dày cộm ghi lại đủ thứ “thành tích bất hảo” của cô trong suốt bao năm qua...
"Em đúng là bản lĩnh thật đấy, chuyện xấu nào cũng làm đủ cả."
Tống An Cửu giật bắn người, ngẩng đầu lên thì thấy Phó Thần Thương không biết đã phát hiện từ lúc nào, đang nhìn cô với ánh mắt vừa trêu chọc vừa khó đoán.
Cô nghẹn lời, nhưng giờ cũng chẳng rảnh mà cãi lại, hoàn toàn bị thứ tài liệu trong tay anh thu hút. Cô bật dậy, vội nhào tới xem cho rõ.
Phó Thần Thương mỉm cười, không hề giấu giếm, đưa luôn xấp hồ sơ cho cô nhìn cho rõ.
Tư liệu trong đó chi tiết đến mức khiến người ta há hốc mồm, có những chuyện chính cô cũng chẳng nhớ ra nổi.
Cô từng nói với anh rằng mình không quen ngủ chung giường với người khác, nhưng anh chẳng hề có ý định ngủ riêng, còn mặt dày bảo: “Rồi sẽ quen thôi.”
Quen cái đầu anh! Cô không hề muốn quen cái kiểu nằm cạnh anh mỗi đêm chút nào!
Giấc ngủ quá chập chờn, nửa đêm cô lại tỉnh giấc. Mở mắt ra thì thấy ánh đèn đầu giường vẫn sáng, Phó Thần Thương vẫn chưa ngủ, đang cầm cả đống tài liệu đọc. Trong ánh đèn dịu nhẹ, anh đeo kính, trông thật chuyên chú và... quyến rũ chết người.
Vừa nghĩ xong, Tống An Cửu lập tức nhủ thầm một tiếng “xí” trong lòng. Quyến rũ cái đầu anh! Rõ ràng là một tên học giả biếи ŧɦái ngụy trang dưới lớp da người mẫu!
Anh nghiện hành hạ cô đến thế à!
Tống An Cửu tò mò, liếc mắt nhìn tài liệu trong tay Phó Thần Thương. Nhìn thoáng qua thấy có một bảng số liệu, con số quen quen: 7, 8, 22, 3, 0, 0...
Khoan đã... Sao cô thấy mấy con số này nhìn quen quen thế nhỉ?
A! Cô nhớ ra rồi! Đây chẳng phải là điểm thi đại học của cô năm ngoái à!
Tống An Cửu giật mình, tiếp tục liếc xuống. Không chỉ có điểm năm ngoái, mà bảng biểu còn ghi chép đầy đủ kết quả học tập của cô từ nhỏ đến lớn, phía sau còn có từng lời nhận xét của các giáo viên chủ nhiệm qua từng năm...
Cô chấn động đến mức miệng há hốc như cá ngáp, lòng đầy nghi hoặc lẫn khó chịu, càng nhìn càng muốn biết thêm. Cô nhích người tới gần thì thấy Phó Thần Thương vừa lật sang trang mới, đập vào mắt là một bản hồ sơ dày cộm ghi lại đủ thứ “thành tích bất hảo” của cô trong suốt bao năm qua...
Tống An Cửu giật bắn người, ngẩng đầu lên thì thấy Phó Thần Thương không biết đã phát hiện từ lúc nào, đang nhìn cô với ánh mắt vừa trêu chọc vừa khó đoán.
Cô nghẹn lời, nhưng giờ cũng chẳng rảnh mà cãi lại, hoàn toàn bị thứ tài liệu trong tay anh thu hút. Cô bật dậy, vội nhào tới xem cho rõ.
Phó Thần Thương mỉm cười, không hề giấu giếm, đưa luôn xấp hồ sơ cho cô nhìn cho rõ.
Tư liệu trong đó chi tiết đến mức khiến người ta há hốc mồm, có những chuyện chính cô cũng chẳng nhớ ra nổi.
6
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
