TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 4
Chương 2.1: Thú cưng bất ngờ

Có lẽ vì mãi không nhận được hồi âm, chú nhím nhỏ ngẩng đầu lên nhìn cô một cái, ngay sau đó thông báo lúc nãy lại xuất hiện trước mặt Ôn Hàm.

Nếu đã tự tìm tới cửa, Ôn Hàm cảm thấy mình không thể từ chối, cô trực tiếp nhấn "Có".

Hệ thống: [Nhận nuôi thành công.]

Hệ thống: [Độ thân mật của thú cưng hiện tại là 31, đã kích hoạt liên kết tạm thời (Khi độ thân mật của thú cưng lớn hơn 60 có thể tiến hành liên kết vĩnh viễn).]

Độ thân mật lớn hơn 20 mới có thể tiến hành liên kết tạm thời, điều này có nghĩa là thú cưng sẽ không bỏ trốn và người chơi có thể đem tặng nó cho người khác. Khi độ thân mật lớn hơn 60, người chơi có thể lựa chọn nâng cấp lên liên kết vĩnh viễn. Sau khi liên kết vĩnh viễn, thú cưng không thể đem tặng, chỉ có thể vứt bỏ, và việc vứt bỏ sẽ làm giảm chỉ số may mắn.

May mắn, hay còn gọi là phúc duyên, là một chỉ số cực kỳ quan trọng. Không ngoa khi nói rằng, phúc duyên ảnh hưởng đến toàn bộ sự nghiệp của người chơi trong game. Phúc duyên càng cao, trải nghiệm game càng tốt, thậm chí đi đường cũng có thể nhặt được tiền. Ngược lại, phúc duyên thấp thì xui xẻo đủ đường, nghe đồn người có phúc duyên thấp đến một mức độ nhất định thì uống nước lã cũng có thể bị sặc.

Dĩ nhiên, những cách nói này chỉ là truyền thuyết, dù sao thì game cũng vừa mới ra mắt, mọi thứ đều chưa được kiểm chứng.

Chú nhím nhỏ được hệ thống tự động đặt tên là Bạch Vị. Ôn Hàm mang theo Bạch Vị rời khỏi căn nhà hoang.

---

Đoạn đường tiếp theo không gặp phải ai, Ôn Hàm thầm thở phào. Mỗi người chơi khi vào game đều có thân phận khác nhau. Một bộ phận sẽ trở thành nhân vật trong cốt truyện, ví dụ như chính cô. Một số khác lại có thân phận là dân làng bình thường, không màng thế sự. Nhưng đây chưa phải là tất cả, Ôn Hàm cảm giác vẫn còn một bộ phận người chơi đang ẩn mình trong bóng tối.

Hôm nay, chính phủ đã cấp sáu mươi nghìn suất chơi cho hành tinh K. Những người chơi này được phân bổ đến 10 trấn nhỏ, mỗi trấn có 12 thôn trang. Tính trung bình, mỗi thôn trang phải có 500 người mới đúng, nhưng cả thôn này cộng lại cũng không đông đến thế, huống hồ còn có một bộ phận là NPC bản địa thực sự.

Đại đa số những người giành được suất online hẳn đều đã vào game, dù sao thì họ cũng đã tốn không ít công sức, sẽ không trì hoãn quá lâu.

Đi theo tuyến đường trên bản đồ chừng mười phút, Ôn Hàm đã đứng trước một cánh cửa lớn. Cô vừa định gõ cửa thì bên trong có tiếng nói vọng ra.

"Cảm ơn Khuông bà bà, đây là túi tiền con đặc biệt mua cho bà, tặng bà ạ..."

Đó là giọng của một cô gái. Ôn Hàm lùi lại vài bước, nấp vào chỗ góc cua.

Một lát sau, có người từ bên trong mở cửa, một cô gái từ nhà Khuông bà bà đi ra.

Ôn Hàm nhìn theo bóng lưng của đối phương, bất giác cảm thấy hơi quen thuộc.

Chắc không phải đâu. Ôn Hàm lắc đầu, có lẽ chỉ là ảo giác thôi.

Xác định người kia đã đi xa, Ôn Hàm mới từ chỗ nấp bước ra.

"Ôi, một đứa trẻ ngoan ngoãn, sao tâm địa lại xấu xa như vậy chứ..."

Bước chân Ôn Hàm khựng lại, nhưng ngay sau đó cô vờ như không nghe thấy gì, đi tới chào hỏi Khuông bà bà: "Cháu chào Khuông bà bà ạ."

Không ngờ đột nhiên có người xuất hiện, Khuông bà bà ngẩng đầu lên, ngây người một lúc rồi mới nói: "Là Ôn Hàm đấy à, cháu đến rồi." Ánh mắt bà nhìn Ôn Hàm đầy vẻ thương cảm.

Ôn Hàm cảm thấy giọng điệu này có chút không đúng lắm, nhưng chắc chắn không phải chuyện xấu. Việc học bện dây thừng quan trọng hơn, Ôn Hàm nói thẳng mục đích của mình: "Khuông bà bà ơi, cháu muốn học bện dây thừng ạ."

"Cháu cũng muốn học à?" Khuông bà bà thở dài. "Cũng phải, cha cháu..." Nói được nửa câu, bà dường như nhớ ra điều gì đó, liền xua tay, nuốt những lời định nói trở lại rồi kéo Ôn Hàm vào nhà. "Bà già Khuông này bao năm qua đều dựa vào nghề này để kiếm sống. Chẳng hiểu sao hôm nay lại có một đám người kéo đến đòi học nghề của ta. Đây không phải là bắt nạt người già sao? Bọn họ học xong thì ta ăn gì? Tất cả đều bị ta đuổi đi hết rồi."

Ôn Hàm đứng hình. Cô cũng đến đây để học nghề, xem ra cũng thuộc dạng "bắt nạt người già" rồi.

Lời này của bà rất hợp lý, dù sao thì mỗi NPC về cơ bản chỉ biết một loại kỹ năng. Người chơi mua vật phẩm thì NPC sẽ có thu nhập, một khi người chơi học được kỹ năng thì NPC cũng mất đi nguồn thu.

Khoan đã, Ôn Hàm nhận ra mình đã suy nghĩ sai hướng. NPC không phải được tạo ra để phục vụ người chơi sao? Hay là NPC ở đây không giống những game khác?

Nghĩ đến thái độ của Khuông bà bà đối với mình, Ôn Hàm quyết định hùa theo lời bà: "Vâng, đúng vậy ạ." Thật ra cô muốn moi thêm chút thông tin hơn, nhưng nhớ lại những gì bà vừa nói, Ôn Hàm quyết định đợi đến khi độ hảo cảm tăng lên rồi mới tính tiếp.

Tuy không thể xem được độ hảo cảm của NPC đối với người chơi khác, nhưng chỉ dựa vào lời nói của Khuông bà bà, Ôn Hàm có thể đoán được thái độ của bà đối với người chơi vừa rời đi là phòng bị. Ở trạng thái phòng bị, NPC sẽ không cung cấp bất kỳ sự trợ giúp nào cho người chơi. Điều này có nghĩa là sau này đối phương không thể nào moi được chút thông tin hữu ích nào từ Khuông bà bà nữa. Mình tuyệt đối không thể đi vào vết xe đổ đó.

Trong lúc cô đang suy nghĩ, hai người đã vào trong nhà. Khuông bà bà buông tay cô ra, đi vào bếp lấy một cái bát, rồi cẩn thận lấy ra một chiếc bình gốm từ trong tủ, dùng muỗng dứt khoát múc ba muỗng bột trắng như bột mì vào bát.

Lúc bưng bình gốm đi ra, bà lại do dự một chút, rồi đặt xuống, múc thêm hai muỗng nữa bỏ vào.

Pha bột với nước ấm rồi đưa cho Ôn Hàm, Khuông bà bà thở dài: "Uống đi con, mấy ngày nay con chịu khổ nhiều rồi."

4

0

2 tuần trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.