TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 20
Chương 9.1: Quyền bỏ phiếu duy nhất

Làng tân thủ này hiện tại có tổng cộng chỉ hai ba trăm người chơi, với hai phương pháp được tiến hành song song, số người chơi có thể ở lại trong rừng cực kỳ ít ỏi.

Chỉ là hiện tại cô không thể nào đối đầu trực diện với nhóm người chơi này được. Chưa nói đến lực chiến của từng cá nhân, chỉ riêng số lượng đông như vậy cô chắc chắn không đánh lại.

Cứ làm chờ thế này cũng không phải là cách. Thấy hai người chơi mới đến lại bị đuổi đi, Ôn Hàm nhíu mày. Suy nghĩ một lát, trong lòng cô nảy ra một ý, bèn đứng dậy đi về hướng đông.

Nhà của Khuông bà bà ở khoảng giữa phía bắc của thôn, khu rừng thì ở góc tây bắc, đi về hướng đông chính là hướng đến nhà Khuông bà bà.

"Chít chít?" Tốc độ của Ôn Hàm có hơi nhanh, Bạch Vị đang ngủ liền bị đánh thức, tỉnh lại liền bám vào "căn nhà di động" của mình để nhìn ra ngoài.

Ôn Hàm vốn định che Bạch Vị đi, nhưng giơ tay lên rồi do dự một lát vẫn là buông xuống. Mặc dù thú cưng rất khan hiếm, nhưng cứ che che giấu giấu thế này cũng không phải là kế lâu dài.

Các chỉ số như thể chất và sức mạnh thực chất là một sự phản ánh tình trạng cơ thể của chính người chơi. Một số người chơi sau khi vào game, chỉ số sẽ cao hơn người khác một khoảng lớn.

Sức khỏe của cô nhiều nhất chỉ được tính là bình thường, lực chiến ở làng tân thủ không chiếm ưu thế. Cho nên ngay từ đầu cô đã không đặt hết hy vọng vào việc thuần túy nâng cao chỉ số, mà cân nhắc dùng trang bị để bù đắp cho điểm yếu này.

Nhưng không thể không thừa nhận rằng, người có thể chất tốt thì tốc độ tăng lực chiến sẽ nhanh hơn cô. Hơn nữa giá trang bị lại cao, tiến độ ban đầu của cô sẽ chậm hơn người khác. Cứ như vậy, bất kể khi nào, làng tân thủ cũng sẽ có người có lực chiến cao hơn mình. Cẩn thận đến mấy cũng sẽ có lúc sai sót, phải nghĩ ra một phương pháp vẹn toàn.

Ôn Hàm nhớ lại Mạn Tuyết đêm qua, đối phương hẳn là không biết cô cũng là người chơi, đã xem cô như một NPC.

Nếu đã như vậy, có lẽ cô có thể lợi dụng điểm này. Hai ngày nay cô gặp không nhiều người chơi, người có nói chuyện chỉ có anh chàng trong rừng lúc nãy. Nếu mình giả làm NPC, chắc sẽ không ai nghi ngờ.

Lúc trước khi đến nhà Khuông bà bà cũng có người chơi cho rằng cô là NPC. Người chơi ở khu tân thủ và NPC bình thường vốn dĩ đã khó phân biệt, huống hồ cô còn có lợi thế là cốt truyện đặc biệt, đủ để thật giả lẫn lộn.

Điều duy nhất cần đề phòng chính là nhóm của Mạn Tuyết, bọn họ ngay cả NPC cũng cướp.

Có được ý tưởng này, Ôn Hàm cảm thấy thoải mái hơn trước, mang theo Bạch Vị đi tới.

Đến cửa nhà Khuông bà bà, Ôn Hàm lấy gói gia vị đã mua lúc trước từ ba lô ra, tìm ớt cay, bóc ra vài hạt, nghiền nát rồi bôi lên vùng da quanh mắt.

Sau khi chuẩn bị cảm xúc một chút, Ôn Hàm gõ cửa. Vào nhà xong, cô chưa nói gì cả, chỉ lau nước mắt trước.

Khuông bà bà bị hành động này của cô làm cho hoảng sợ, vội vàng kéo cô vào nhà.

"Ôn Hàm, sao vậy con? Ai lại bắt nạt con à?"

"Khuông bà bà..." Ôn Hàm nói một câu, vốn định lau nước mắt rồi nói tiếp, không ngờ nước mắt lại rơi nhiều hơn lúc nãy.

Vừa rồi cô chưa rửa tay...

Không biết nội tình, Khuông bà bà càng thêm sốt ruột, lấy khăn tay ra giúp cô lau nước mắt: "Con đừng khóc, nói với bà, bà đi tính sổ giúp con."

Ôn Hàm nhận lấy khăn tay nói lời cảm ơn, lúc này mới đứt quãng nói ra lý do mình đến đây: "Khuông bà bà, có lẽ sau này con sẽ không được gặp lại bà nữa, cứ nghĩ đến điều này là con lại thấy buồn."

"Không gặp được? Ai nói không gặp được? Bà cả đời này đều ở trong thôn, đâu có đi đâu."

"Con sắp bị thôn trưởng đuổi đi rồi ạ." Ôn Hàm đáng thương nói. "Nhiệm vụ không hoàn thành..." Nói nửa câu đầu thì không cảm thấy gì, nhưng nói đến nửa câu sau thì thế nào cũng thấy không đúng, lời này có phải hơi giống đi mách lẻo không?

"Lão ta dám!" Khuông bà bà lập tức sa sầm mặt mũi. "Con yên tâm, lão ta không dám đuổi con đi đâu. Lão ta mà đuổi con đi, ta sẽ đuổi lão ra khỏi thôn trước."

Nghe Khuông bà bà nói, Ôn Hàm đột nhiên sững người. Cô không có người nhà, bạn bè bên cạnh cũng trạc tuổi mình, họ từ nhỏ đã nương tựa vào nhau, chưa bao giờ biết cảm giác được người lớn che chở bênh vực là gì.

Đây là lần đầu tiên cô có cảm giác được người khác che chở, trong lòng tức thì thấy chua xót.

Ngây người một lúc, Ôn Hàm thậm chí đã quên mất mục đích mình đến đây.

Cô quên nhưng Khuông bà bà thì không. Thấy cô không khóc nữa, bà kéo cô lại hỏi chuyện nhiệm vụ: "Thôn trưởng giao nhiệm vụ cho con à? Cho ta xem nào, có phải bọn chúng nhằm vào con không?"

"Không có ạ." Ôn Hàm lắc đầu, nói thật. "Thôn trưởng bảo chúng cháu đến khu rừng, nhưng có người chặn đường không cho vào."

"Để ta xem là ai to gan như vậy." Khuông bà bà nghe vậy liền đứng bật dậy, đi sang bên cạnh tìm một cây gậy gỗ.

Một tay cầm gậy, một tay kéo Ôn Hàm, trông hệt như một người bà đang đi đòi lại công bằng cho đứa cháu bị bắt nạt.

Ôn Hàm vốn tưởng Khuông bà bà sẽ đến thẳng khu rừng, không ngờ bà lại dẫn cô ra khỏi cửa rồi đi đến một căn nhà nhỏ rách nát cách khu rừng không xa.

"Họ Hồ, ông ra đây cho tôi!" Khuông bà bà còn chẳng thèm gõ cửa, dùng gậy gỗ đập thẳng vào cánh cửa nát, tạo ra hai tiếng "loảng xoảng".

Cánh cửa vốn đã sắp nghỉ hưu liền lung lay, cuối cùng "rầm" một tiếng rồi đổ sập.

Một ông lão từ bên trong đi ra, chính là thôn trưởng.

Ôn Hàm nhìn cánh cửa, rồi lại nhìn thôn trưởng, trong lòng có một tia lo lắng, làm vậy độ hảo cảm sẽ không bị giảm chứ?

Nhưng đã đến đây rồi, Khuông bà bà là đang giúp cô "thông gió", cô không thể nào nửa đường rút lui được.

6

0

2 tuần trước

11 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.