TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 5
Chương 5

Diệp Thanh Vân cũng không ngồi yên, bà nhanh chóng đi tới thu dọn chiến trường rất gọn gàng. Bà lấy chiếc xẻng mang theo bên người đào một cái hố rồi ném xác con thỏ răng nhọn xuống.

Làm như vậy là để tránh mùi máu tanh dẫn dụ thêm sinh vật nguy hiểm tới.

Khương Thụ vừa giúp một tay vừa nuốt nước miếng, mắt anh sáng rực: "A Chi, con thỏ răng nhọn này ăn được không?"

"Chắc là không ăn được đâu."

Khương Thụ nói: "Em còn chưa kiểm tra mà, kiểm tra rồi hẵng nói."

Thấy anh vẫn chưa từ bỏ, Khương Chi đưa chiếc đồng hồ thông minh đeo trên tay lại gần xác con thỏ.

[Tít, độ phóng xạ cao, không thể ăn được.]

"Thấy chưa, không ăn được đâu."

Mặt Khương Thụ lập tức xị xuống.

Từ trước đến nay, họ chỉ mới gặp được một con kiến có thể ăn được, tuy nó có kích cỡ bằng con chuột, nhưng cũng chỉ được vài lạng thịt, bốn người chia ra còn chẳng đủ nhét kẽ răng. Khương Thụ cảm thấy miệng mình sắp nhạt đến độ mọc cỏ đến nơi rồi.

Diệp Thanh Vân thấy con trai như vậy, bà vừa thương vừa buồn cười.

"Thôi được rồi, con lau nước miếng đi, sắp tới căn cứ rồi, nơi đó rộng thế kia, kiểu gì cũng có thịt ăn."

Bà nhìn chiếc đồng hồ điện tử trên tay Khương Chi. Dù không phải nhìn lần đầu nhưng Diệp Thanh Vân vẫn cảm thấy tò mò với món đồ mới của căn cứ. "Này, mọi người nói xem, công nghệ trong căn cứ phát triển nhanh lắm à? Ngay cả chức năng này họ cũng chế tạo được. Biết thế này thì chúng ta nên tới căn cứ sớm hơn mới phải."

Chiếc đồng hồ trên tay Khương Chi là thứ họ từng lấy được từ một thi thể của người đi cùng họ lần trước.

Trong đồng hồ có thông tin cá nhân, còn lưu điểm tích lũy và một vài chức năng hỗ trợ sinh tồn nơi hoang dã.

Chức năng hữu dụng nhất chính là kiểm tra mức độ phóng xạ trong cơ thể động thực vật.

Sau thảm họa, phần lớn động thực vật bị nhiễm phóng xạ nên không thể ăn được.

Ban đầu họ không biết điều đó, mãi đến khi tận mắt thấy hàng xóm xung quanh lần lượt ngã xuống vì ăn phải sinh vật biến dị, họ mới nhận ra những thứ ấy đầy phóng xạ, ăn vào là mất mạng.

Những năm qua, họ hoàn toàn sống sót nhờ việc tìm kiếm đồ ăn đóng gói hút chân không trong các thành phố bỏ hoang.

Khương Sơn an ủi vợ: "Nơi chúng ta cư trú trước kia quá xa căn cứ, với tình trạng lúc đó chưa chắc đã đến được."

Ngay cả bây giờ, họ cũng phải vượt qua muôn vàn khó khăn mới có thể đi đến đây.

Nghe vậy, Diệp Thanh Vân cũng không còn băn khoăn nữa: "Cũng đúng."

Hai vợ chồng đang chuẩn bị chôn xác thỏ thì Khương Chi nhìn thấy hai chiếc răng trắng toát kia, cô chợt lóe lên một ý nghĩ bèn đưa đồng hồ lại gần răng thỏ.

[Tít, độc tố nhẹ, có thể sử dụng.]

7

0

1 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.