TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 30
Chương 30

Trong văn phòng, ba người kia vẫn còn chờ. Kiều Noãn trở lại với gương mặt bình thản, trên tay nắm chặt tập giấy.

Đứng ngay cửa, cô liếc thẳng vào Diêu Ninh, khóe môi cong lên nụ cười lạnh: “Diêu Ninh, chờ đi. Cuộc chơi của cô... sắp hết rồi.”

Nụ cười ấy như rắn độc, khiến tim Diêu Ninh run lên.

Lần đầu tiên, cô ta nhận ra – Kiều Noãn thật sự đáng sợ.

Cô khẽ lắc đầu, gương mặt thoáng vẻ sợ hãi.

Diêu Ninh chợt choáng váng, thế là tiêu đời rồi!



Rời khỏi cổng công ty, gương mặt của Kiều Noãn lập tức sa sầm, cô đi thẳng sang quán cà phê đối diện. Bây giờ, cô cần một nơi để bình tĩnh suy nghĩ.

“Cô Kiều, vẫn là nước lọc chứ ạ?” mấy cô bé phục vụ hớn hở chạy lại.

Kiều Noãn chỉ gật nhẹ, rồi thẳng bước tới góc quen thuộc ngồi xuống.

Hôm nay cô tới muộn một chút, vừa vặn vào lúc Vinh Cẩn tưởng rằng cô sẽ không đến nữa.

Sau quầy, Vinh Cẩn lập tức đứng thẳng người, định chào hỏi, nhưng vừa thấy gương mặt cô trầm mặc, ánh mắt vô định, anh liền khựng lại.

Cô đang buồn ư?

Anh thoáng lo lắng nhìn sang, sau đó xoay người đi vào bếp.

Tâm trạng Kiều Noãn lúc này tệ đến mức cực điểm. Bàn tay đang siết chặt ném “hợp đồng” lên bàn, nhẹ nhàng mở một góc. Dưới ánh đèn, chỉ là vài mẩu tài liệu rách nát.

Khi cô tới nơi, bản hợp đồng đã bị xé vụn rồi.

Đưa tay xoa thái dương, cô thở dài. Chốc nữa còn phải liên hệ với Minh Đạt. Ban đầu cô tính qua đó ngay bây giờ, nhưng hợp đồng thế này…

Ánh mắt rơi vào mép bàn, Kiều Noãn dần trấn tĩnh lại. Bao nhiêu năm nay, chuyện đáng sợ hơn cô còn từng trải qua, thì có gì phải sợ nữa chứ?

Đang suy nghĩ, trước mặt bỗng đặt xuống một chiếc khay.

Màu vàng trắng xen thêm một mảng đỏ, Kiều Noãn ngẩng đầu. Khuôn mặt điển trai của người đàn ông hiện ra trước mắt.

Anh mỉm cười, đặt khay khác xuống phía đối diện rồi ngồi vào.

Trong ánh mắt bất mãn của Kiều Noãn, anh mở hộp kim loại, lấy ra hai cái thìa, đưa một cái cho cô.

Cô không nhận.

“Cầm đi, thìa tuy không thanh nhã bằng đũa, nhưng ăn cơm chiên thì hợp nhất đấy.”

Nói rồi anh đặt thìa bên cạnh phần cơm của cô, tự mình xúc ăn, miệng còn cười tươi, vẻ mặt cực kỳ hưởng thụ.

Bụng Kiều Noãn bỗng réo lên, cô chậm rãi đưa tay cầm lấy thìa.

“Đấy, thế mới đúng chứ. Ai lại suốt ngày giữ dáng vẻ cao sang. Thỉnh thoảng thả lỏng một chút cũng đâu có gì.”

Kiều Noãn chẳng đáp, chỉ lặng lẽ ăn.

Trước kia, những lúc đói đến mức chẳng có cơm ăn, đừng nói thìa hay đũa, ngay cả tay cô cũng từng dùng qua.

Cô không phải cố tình giữ kẽ. Chẳng qua từng khổ cực quá nhiều, nên giờ muốn biến mình thành phiên bản đẹp đẽ mà cô từng khao khát thôi.

Vinh Cẩn vừa ăn vừa cười đắc ý: “Thế nào, tay nghề của tôi đúng là khỏi chê đi!”

“Anh chỉ biết nấu mỗi cơm chiên trứng thôi à?” Kiều Noãn thẳng thắn.

Anh bật cười: “Tất nhiên không rồi!”

Ngưng một nhịp, lại nói: “Tôi còn biết làm cơm chiên trứng cà chua nữa.”

Anh liếc sang hai phần cơm trước mặt, ý tứ rõ ràng… tác phẩm của tôi đây.

Kiều Noãn: “…”

Ăn xong, Vinh Cẩn dọn khay đi. Một bữa cơm khiến câu chuyện bị gián đoạn, bụng no rồi, tâm trạng Kiều Noãn cũng tốt hẳn lên.

2

0

1 ngày trước

21 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.