TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 16
Chuơng 16

Mà người phụ trách phòng đó lại là bà con của sếp, ai cũng biết chẳng thể động vào. Lỗi này, không trách được cô ta, chỉ có thể đổ cho hai kẻ đứng trước mặt.

“Các cô làm ở công ty bao lâu rồi? Sao vẫn còn ngu ngốc thế hả! Ra ngoài mà tự kiểm điểm đi!”

Hai người đỏ hoe mắt, cúi gằm mặt lủi thủi đi ra.

Ngay cả Kiều Noãn cũng hơi sững sờ. Không ngờ hai người này còn “giỏi” hơn tưởng tượng — vốn dĩ chỉ nghĩ bị mắng một trận, ai dè lại làm hỏng việc, khiến kinh phí bị gạt thẳng.

Đúng là nhân tài hiếm có. Không biết bộ phận Kinh doanh Nguyên Hạ đi đâu đào được mấy “báu vật” này.

“Quản lý, để tôi đi.” Kiều Noãn đứng dậy. Dù sao người là cô phái đi, có sai sót thì cũng nên tự mình gánh.

Quản lý Lý gật đầu: “Nếu lấy được phê duyệt thì lập tức khởi công. Hoàn thành đơn hàng của Dư Sang sớm chừng nào, càng dễ giành hợp tác lâu dài.”

“Rõ.”

...

Kiều Noãn chậm rãi đi về phía phòng Tài vụ. Cô đã làm việc ở Nguyên Hạ được nửa năm, cũng từng vài lần va chạm với Quản lý Đặng. Trước đây, người hay đi lại giữa hai phòng là Triệu Giai Tuệ. Dự án nhỏ thì mạnh ai nấy làm, còn dự án lớn cần vốn đầu tư khủng, đều do Triệu Giai Tuệ đích thân sang tìm Đặng Dung.

“Quản lý Đặng.” Kiều Noãn nhẹ giọng cất lời.

“Ồ, chẳng phải là Tổ trưởng mới của phòng Kinh doanh sao?” Người đối diện vừa xoay bút vừa đong đưa ghế, giọng điệu nửa châm chọc nửa lười biếng.

Kiều Noãn đặt bảng kê khai lên bàn: “Quản lý Đặng, phiền chị xem qua.”

Đối phương cúi mắt liếc một cái, rồi nhàn nhạt đáp: “Tôi chẳng đã nói là không duyệt rồi à?”

“Dự án của Dư Sang, ông chủ rất để tâm. Thứ hai tuần sau họp sớm đã phải báo cáo về tiến độ này rồi.”

“Cô đang dám uy hϊếp tôi đấy à?” Đặng Dung nheo mắt lại.

“Tôi chỉ nêu sự thật.”

“Cô bé, đừng có ngông cuồng quá.”

Kiều Noãn khẽ cười. Cô vốn ít khi cười, nhưng mỗi lần cười liền thu lại hết khí thế sắc bén, gương mặt sáng bừng, đẹp đến chói mắt.

“Biết sống thoải mái một chút, cũng tốt thôi.”

Đặng Dung nhìn cô vài giây, bất ngờ kéo bảng kê lại, “soạt soạt soạt” ký tên vào trang cuối.

Kiều Noãn nhanh tay cầm lên khi cô ta vừa cất bút: “Cảm ơn Quản lý Đặng.”

Đối phương không đáp, chỉ lạnh lùng nhìn cô, ánh mắt đầy khinh thường.

“Vậy tôi xin phép, Quản lý Đặng, hẹn gặp lại.” Kiều Noãn xoay người, từng bước một đi ra ngoài, dáng đi không nhanh không chậm.

Đối với mỗi người cần một thái độ khác nhau. Với Đặng Dung, lúc này càng nói nhiều càng dễ hỏng việc, chi bằng coi cô ta như một quản lý tài vụ bình thường.

Điều quan trọng nhất bây giờ là — dự án đầu tiên của Dư Sang đã có thể chính thức khởi công.

...

Cuối tháng phát lương. Kiều Noãn nhìn con số hiển thị, đối với vị trí tổ trưởng phòng Kinh doanh ở một công ty lớn, mức này có thể gọi là rất cao.

Dù sao phần trăm hoa hồng từ các dự án đã chiếm đến tám mươi phần trăm tổng lương của cô.

Cô trích thẳng một nửa, chuyển ngay vào một tài khoản quen thuộc. Sau khi tắm xong, điện thoại đã reo.

Mặc chiếc váy ngủ mỏng, tóc còn ướt chưa kịp sấy, cô bắt máy.

“Tiểu Noãn, dì Vương nói... con lại gửi tiền về rồi.” Bên kia giọng có chút già nua, nhưng chan chứa yêu thương.

1

0

1 ngày trước

21 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.