TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 13
Chương 13

Vừa lật xem, bà vừa tiện tay cạn sạch ly cà phê, sau đó đưa sang: “Pha cho tôi ly nữa.”

Kiều Noãn ngoan ngoãn nhận lấy, đi tới phòng pha chế. Một lát sau quay lại, hai tay nâng ly, nhiệt độ vừa vặn, hương vị hoàn hảo. Không chê vào đâu được.

Uống xong, Bạch Trân Châu lại đưa ly ra: “Rót thêm.”

Kiều Noãn nhận lấy, mất một lúc mới quay lại. Bà mải mê đọc tài liệu, vô thức cầm ly lên tu một ngụm.

Vừa chạm đầu lưỡi, bà lập tức nặng nề đặt cốp! ly xuống bàn.

“Cô cho tôi uống cái gì đấy?”

Ánh mắt sắc như dao găm, đôi mày nhíu chặt.

Trước sự giận dữ đó, Kiều Noãn vẫn bình tĩnh như không. Cô rút khăn giấy, nhẹ nhàng lau sạch mấy giọt nước bắn ra bàn, giọng đều đều: “Trà phổ nhĩ. Tốt cho dạ dày. Hôm nay Bạch tổng đã uống bốn ly cà phê rồi. Uống vừa phải thì ổn, nhưng quá nhiều thì hại dạ dày lắm.”

Bạch Trân Châu nhìn chằm chằm, cô gái kia cũng điềm nhiên đáp lại.

Vài giây sau, bà đẩy tài liệu trả về, sắc mặt trầm hẳn: “Rác rưởi. Làm lại!”

Kiều Noãn gật đầu, không hề tỏ ra khó chịu, lặng lẽ xoay người đi ra ngoài.

Nhìn bóng lưng thẳng tắp ấy, trong lòng Bạch Trân Châu lại dấy lên một cảm xúc kỳ lạ, không rõ tên.

Cúi đầu, bà khó chịu lật thêm mấy tờ tài liệu, nhưng tầm mắt lại vô thức lia sang chiếc ly đặt bên cạnh. Đảo mắt đi nơi khác, cuối cùng vẫn quay về nhìn nó.

Bực bội cầm lên, thử nhấp một ngụm. Chất nước ấm áp trôi xuống, lan tỏa hơi nóng trong dạ dày.

Lông mày nhíu chặt dần dãn ra.

Ừm... phổ nhĩ cũng không tệ.

Uống hết một ly, bà ấn chuông gọi thư ký.

“Cho tôi thêm ly... phổ nhĩ. Không có thì bảo Tiểu Vương ra ngoài mua một hộp.”

Rồi hạ giọng căn dặn: “Nhớ pha đúng loại hôm qua cô gái đó pha.”

Thư ký hơi sững người, rồi bật cười: “Kiều tiểu thư đã để sẵn cả hộp trong phòng pha chế rồi ạ.”

Bạch Trân Châu hừ lạnh, không nói gì thêm.

Ngày hôm sau, Kiều Noãn mang phương án tới lần nữa. Cơ bản không thay đổi nhiều, chỉ chỉnh chu hơn ở các chi tiết.

“Cô chẳng sửa gì cả?”

Cô gái khẽ cười, kéo ghế bên cạnh ngồi xuống: “Đây vốn đã là một phương án rất tốt. Bạch tổng, chính bà cũng thấy hài lòng, đúng không?”

Bạch Trân Châu bất giác nhớ tới hộp trà phổ nhĩ kia, nheo mắt lại: “Kiều Noãn, cô đúng là quá tự tin đấy.”

Cô hơi nghiêng người, dáng vẻ thả lỏng vô cùng: “Nhưng điều tôi tin thường đều là đúng.”

Sự tự tin ấy khiến cả căn phòng sáng bừng. Vừa quyến rũ, vừa thuyết phục.

Thoáng chốc, Bạch Trân Châu nghĩ tới vị hôn thê hiện tại của con trai mình. Quả thực, cô gái kia chẳng thể so với Kiều Noãn.

Nhưng Kiều Noãn quá thông minh, tâm tư sâu kín. Con trai bà... căn bản chẳng đấu nổi.

“Cô và Dư Hàng không được phép có bất kỳ quan hệ nào ngoài công việc.”

Kiều Noãn bình thản đáp: “Tôi cũng chẳng hề muốn có bất kỳ quan hệ nào khác với công tử nhà bà.”

Đấy, người ta còn chẳng thèm để mắt tới.

Bạch Trân Châu nghẹn lại, nhưng không thể không thừa nhận: "Cô nói đúng. Nếu bỏ qua gia thế, với cái đầu đơn giản như con trai bà, quả thật không xứng với Kiều Noãn."

Người phụ nữ này giỏi xã giao đến mức khiến người ta cảm thấy được trân trọng, nhưng lại không mang chút màu sắc nịnh bợ. Chỉ cần nhìn cô thôi, đã có cảm giác hai bên bình đẳng, một bên A, một bên B.

1

0

1 ngày trước

21 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.