TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 11
Chương 11

Giờ cơm trưa.

“Có thấy sắc mặt ba ả đó không? Nhìn muốn xỉu luôn ấy, ha ha ha!” Hướng Mẫn vừa ăn vừa cười.

Kiều Noãn nhai viên kẹo cao su, xua đi vị cơm còn sót lại, vừa thu dọn vừa nói: “Thu xếp chút đi, theo tớ qua Dư Sang.”

“Qua Dư Sang mang lỉnh kỉnh thế này làm gì?”

Kiều Noãn hơi cúi người, ánh mắt sắc bén, môi nhếch thành nụ cười lạnh lùng: “Vì chúng ta... sẽ ở đó vài ngày.”

“...”

Một trăm bước đã đi được chín mươi chín. Bước cuối cùng tuyệt đối không thể sai. Chưa đến đích, thì chưa phải lúc ăn mừng.

“Báo với Bạch tổng, người của Nguyên Hạ đến rồi.”

“Kiều Noãn?”

Sắc mặt Bạch Trân Châu cực kỳ khó coi. Nếp nhăn trên trán cùng kiểu tóc chải chuốt gọn gàng như báo trước tính cách nghiêm khắc đến cay nghiệt của bà ta.

Ký hợp đồng với Nguyên Hạ không phải không thể. Nhưng vốn dĩ bà ta đã có sắp xếp riêng. Nào ngờ con trai lại lén ký với cô gái này! Bây giờ cô ta còn dám vác mặt đến cửa?

“Là cô ta.”

“Cho vào.”

Cửa phòng nhanh chóng được đẩy ra. Người phụ nữ ấy dáng vẻ thanh nhã, điềm tĩnh — cùng một cô gái khác bước vào, nở nụ cười dịu dàng.

“Chào Bạch tổng.”

Đẹp. Ấn tượng đầu tiên của Bạch Trân Châu chính là quả thật đẹp.

Nhưng ngay sau đó, nét mặt lạnh băng: “Sao hả? Cô còn muốn quyến rũ con trai tôi nữa à?”

Hướng Mẫn đứng phía sau, lông mày nhíu chặt, cúi đầu xuống, gắng kìm nén lửa giận.

Kiều Noãn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, giọng điệu mềm mại nhưng câu chữ lại cực kỳ sắc bén: “Công tử nhà bà tuần này đều sẽ đi du lịch cùng vị hôn thê. Xét về dự án Dư Sang hay các phương diện khác, chẳng phải phương án tối ưu nhất là để chúng tôi nhanh chóng bàn bạc, chốt nội dung ngay trong tuần này sao?”

Đôi mắt Bạch Trân Châu nheo lại. Người phụ nữ này... thật biết cách nắm đúng trọng điểm.

“Thêm nữa, Bạch tổng, giữa tôi và quý công tử nhà bà hoàn toàn trong sạch. Chúng tôi chẳng qua chỉ gặp mặt vài lần để trao đổi hợp tác. Từ ‘quyến rũ’ mà bà dùng, e là... chưa được chuẩn xác lắm.”

“Hừ!” Bạch Trân Châu hừ lạnh. Chính vì Kiều Noãn không có hành vi gì vượt quá, tất cả đều là do thằng con trai chẳng ra hồn của bà ta tự mình tưởng tượng lung tung, nên bà mới chẳng có cách gì làm khó được cô.

“Vậy nếu Bạch tổng không có ý kiến, tôi xin phép ra ngoài làm việc.”

Nói xong, Kiều Noãn dẫn Hướng Mẫn rời đi. Sau lưng, tiếng “bốp!” vang lên Bạch Trân Châu giận đến mức đập mạnh tay xuống bàn.

Thư ký rụt rè bước vào, hạ giọng: “Bạch tổng, vậy... sắp xếp họ làm việc ở đâu ạ?”

“Không cần sắp xếp!” Bạch Trân Châu trừng mắt.

Một lát sau, khi thư ký mang tài liệu đến, vẻ mặt có chút do dự.

“Sao thế?” Bạch Trân Châu đang sẵn cơn bực bội.

“Bọn họ...”

“Bọn họ làm sao?”

“Đang ở ngoài cửa...”

Bạch Trân Châu cau mày nghi hoặc, bước nhanh ra kéo cửa kính.

Ngay ngoài phòng có một quầy tiếp tân nhỏ dành cho thư ký, vốn là nơi xử lý công việc thường nhật. Thế nhưng, người phụ nữ khiến bà chướng mắt Kiều Noãn, lại mang theo trợ lý, dựng ngay tại đó một bàn ghế tạm, nghiễm nhiên bắt đầu làm việc.

Bạch Trân Châu sững lại một nhịp, sau đó mặt tối sầm. Đồ đạc mang theo đầy đủ thế kia, chẳng lẽ từ đầu đã đoán trước bà sẽ không cho vào văn phòng?

“Bạch tổng...”

“Mặc kệ cô ta!”

“Vâng...”

1

0

1 ngày trước

20 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.