0 chữ
Chương 6
Chương 6
Ký ức xưa cũ một khi đã được gợi lại, liền như dòng lũ vỡ đê cuồn cuộn ập đến, dữ dội và mãnh liệt.
Vưu Khanh Nhiên vốn không họ Vưu, mười bảy năm đầu đời, cô được gọi là Thường Điềm Điềm.
Chữ “Điềm” là do bà Thường đặt.
Người bà này tuy không có chút quan hệ huyết thống nào với cô nhưng đã nuôi cô mười bảy năm.
Bởi vì, Vưu Khanh Nhiên được bà Thường nhặt về nhà.
Vưu Khanh Nhiên sinh vào mùa đông giá rét, vào ngày thứ ba sau khi chào đời, cô đã bị bỏ rơi ở đầu con hẻm nhỏ. Khi đó trời rét căm căm, cô bé còn nằm trong tã lót bị lạnh đến tím tái cả người, suýt chút nữa đã mất mạng.
May mà bà Thường dọn hàng về nhà, trước khi trời tối đã thoáng thấy Vưu Khanh Nhiên bị bỏ rơi trong góc.
Bà Thường nhìn thấy mà đau lòng, liền nhặt cô về nhà, dùng cháo trắng, bột gạo, nuôi Vưu Khanh Nhiên từ một đứa bé chưa bằng chiếc giày lớn đến mười bảy tuổi. Cư dân trong hẻm Trích Hoa ai nấy đều tấm tắc, bà Thường này không chỉ nuôi lớn đứa trẻ bị bỏ rơi nhặt về, mà còn nuôi nấng con bé trở nên xinh xắn, giỏi giang.
Thế nhưng biến cố xảy đến vào năm Vưu Khanh Nhiên mười bảy tuổi.
Chiếc xe hơi sang trọng chạy vào hẻm Trích Hoa, một người phụ nữ không biết thế nào là khiêm tốn, mình đeo đầy vàng bạc châu báu, xông vào nhà của bà và Vưu Khanh Nhiên.
Bà ta nói với Vưu Khanh Nhiên: “Ta là mẹ của con.”
Sao có thể là mẹ của cô được.
Lúc đó tính tình Vưu Khanh Nhiên còn nóng nảy hơn bây giờ, người phụ nữ vừa mở miệng, Vưu Khanh Nhiên đã vội vàng đáp trả.
Sao có thể là mẹ của tôi được chứ.
Lúc cô còn nhỏ bị bệnh, người ở bên cạnh cô không phải mẹ, mà là bà. Lúc cô học cấp ba suýt không có tiền đi học, là bà đi từng nhà, tìm các chú các bác trong hẻm Trích Hoa vay mượn. May mà Vưu Khanh Nhiên có ý chí, sau này không chỉ nhận được học bổng toàn phần mà còn được miễn hoàn toàn học phí.
Số học phí nợ trước đó, cũng từ từ trả hết.
Bà không có tiền, nhưng chưa bao giờ để cô thiếu ăn thiếu mặc, đi khắp hang cùng ngõ hẻm, bán kẹo hồ lô, từng chút một kiếm tiền nuôi Vưu Khanh Nhiên.
Bà thường nói, Điềm Điềm vui là được rồi.
Cuộc sống của Điềm Điềm phải ngọt ngào như lớp đường bọc trên quả táo gai này.
Vưu Khanh Nhiên chỉ nhận bà là người thân duy nhất, từ lâu đã bỏ bố mẹ ra khỏi cuộc đời mình.
Thế nhưng vào mùa đông giá rét khi cô đã trưởng thành, sắp vượt qua được giai đoạn khó khăn này.
Người đã bỏ rơi cô lại muốn đưa cô về.
Mèo con chó con bị bỏ rơi còn thấy tủi thân, huống hồ là một người sống sờ sờ như Vưu Khanh Nhiên.
Vưu Khanh Nhiên tất nhiên không chịu.
Cô là người, không phải súc vật, cũng không phải đồ vật.
Cô còn phải ở bên cạnh bà, bà của cô sẽ sống lâu trăm tuổi, Vưu Khanh Nhiên phải ở bên bà.
Ngay lần đầu tiên người phụ nữ đó đến, Vưu Khanh Nhiên đã thẳng thừng từ chối. Cứ tưởng bà ta sẽ từ bỏ, nhưng không.
Người tự xưng là mẹ của Vưu Khanh Nhiên, vào lúc cô đi học, ngày nào cũng đến tìm bà nói chuyện.
Cuối cùng, vào một đêm đông, bà của cô ngồi dưới ánh đèn vàng úa, thở dài một hơi.
“Điềm Điềm, con đi theo mẹ con đi.” Giọng bà Thường pha lẫn sự bất đắc dĩ và không nỡ, “Con theo mẹ con đi, bà già rồi, cũng phải nghỉ ngơi thôi.”
“Bà đã xem giúp con rồi, bố mẹ con có tiền, có thể cho con cuộc sống ấm no. Con ở với bà, bà chẳng cho con được gì cả.”
Vưu Khanh Nhiên vốn không họ Vưu, mười bảy năm đầu đời, cô được gọi là Thường Điềm Điềm.
Chữ “Điềm” là do bà Thường đặt.
Người bà này tuy không có chút quan hệ huyết thống nào với cô nhưng đã nuôi cô mười bảy năm.
Bởi vì, Vưu Khanh Nhiên được bà Thường nhặt về nhà.
Vưu Khanh Nhiên sinh vào mùa đông giá rét, vào ngày thứ ba sau khi chào đời, cô đã bị bỏ rơi ở đầu con hẻm nhỏ. Khi đó trời rét căm căm, cô bé còn nằm trong tã lót bị lạnh đến tím tái cả người, suýt chút nữa đã mất mạng.
May mà bà Thường dọn hàng về nhà, trước khi trời tối đã thoáng thấy Vưu Khanh Nhiên bị bỏ rơi trong góc.
Bà Thường nhìn thấy mà đau lòng, liền nhặt cô về nhà, dùng cháo trắng, bột gạo, nuôi Vưu Khanh Nhiên từ một đứa bé chưa bằng chiếc giày lớn đến mười bảy tuổi. Cư dân trong hẻm Trích Hoa ai nấy đều tấm tắc, bà Thường này không chỉ nuôi lớn đứa trẻ bị bỏ rơi nhặt về, mà còn nuôi nấng con bé trở nên xinh xắn, giỏi giang.
Chiếc xe hơi sang trọng chạy vào hẻm Trích Hoa, một người phụ nữ không biết thế nào là khiêm tốn, mình đeo đầy vàng bạc châu báu, xông vào nhà của bà và Vưu Khanh Nhiên.
Bà ta nói với Vưu Khanh Nhiên: “Ta là mẹ của con.”
Sao có thể là mẹ của cô được.
Lúc đó tính tình Vưu Khanh Nhiên còn nóng nảy hơn bây giờ, người phụ nữ vừa mở miệng, Vưu Khanh Nhiên đã vội vàng đáp trả.
Sao có thể là mẹ của tôi được chứ.
Lúc cô còn nhỏ bị bệnh, người ở bên cạnh cô không phải mẹ, mà là bà. Lúc cô học cấp ba suýt không có tiền đi học, là bà đi từng nhà, tìm các chú các bác trong hẻm Trích Hoa vay mượn. May mà Vưu Khanh Nhiên có ý chí, sau này không chỉ nhận được học bổng toàn phần mà còn được miễn hoàn toàn học phí.
Bà không có tiền, nhưng chưa bao giờ để cô thiếu ăn thiếu mặc, đi khắp hang cùng ngõ hẻm, bán kẹo hồ lô, từng chút một kiếm tiền nuôi Vưu Khanh Nhiên.
Bà thường nói, Điềm Điềm vui là được rồi.
Cuộc sống của Điềm Điềm phải ngọt ngào như lớp đường bọc trên quả táo gai này.
Vưu Khanh Nhiên chỉ nhận bà là người thân duy nhất, từ lâu đã bỏ bố mẹ ra khỏi cuộc đời mình.
Thế nhưng vào mùa đông giá rét khi cô đã trưởng thành, sắp vượt qua được giai đoạn khó khăn này.
Người đã bỏ rơi cô lại muốn đưa cô về.
Mèo con chó con bị bỏ rơi còn thấy tủi thân, huống hồ là một người sống sờ sờ như Vưu Khanh Nhiên.
Vưu Khanh Nhiên tất nhiên không chịu.
Cô là người, không phải súc vật, cũng không phải đồ vật.
Cô còn phải ở bên cạnh bà, bà của cô sẽ sống lâu trăm tuổi, Vưu Khanh Nhiên phải ở bên bà.
Người tự xưng là mẹ của Vưu Khanh Nhiên, vào lúc cô đi học, ngày nào cũng đến tìm bà nói chuyện.
Cuối cùng, vào một đêm đông, bà của cô ngồi dưới ánh đèn vàng úa, thở dài một hơi.
“Điềm Điềm, con đi theo mẹ con đi.” Giọng bà Thường pha lẫn sự bất đắc dĩ và không nỡ, “Con theo mẹ con đi, bà già rồi, cũng phải nghỉ ngơi thôi.”
“Bà đã xem giúp con rồi, bố mẹ con có tiền, có thể cho con cuộc sống ấm no. Con ở với bà, bà chẳng cho con được gì cả.”
0
0
4 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
