0 chữ
Chương 23
Chương 23
"Đội trưởng, sweet_u này là ai vậy? Vừa nãy người này đã hạ gục cả ba chúng ta, nếu huấn luyện viên mà biết chúng ta bị một người chơi bình thường loại. Chắc chắn sẽ mắng cho chết." Từ Trí bước đến, nhìn cảnh quay bị loại trước mặt Trần Cảnh Hòa, có chút lo lắng nói.
Trần Cảnh Hòa nghe vậy, ánh mắt càng thêm âm trầm.
“Chúng ta bị gϊếŧ hoàn toàn là do khinh địch, chuyện này tạm thời đừng nói cho huấn luyện viên. Tối nay cứ vậy đi.” Trần Cảnh Hòa thoát khỏi tài khoản phụ trong đội, tâm trạng có chút không vui.
Dù sao thì hôm nay quả thực anh ta đã bất cẩn, nếu không phải vì sự tự phụ của mình, cả ba người cũng sẽ không bị "tiễn" đi một cách lãng xẹt như vậy.
Tiểu Thất cũng xìu xuống, nói: “Nếu tôi cảnh giác hơn một chút thì chúng ta đã không bị diệt đội rồi. Tiếc thiệt.”
“Tiểu Thất nghỉ sớm đi, mai dậy tiếp tục luyện tập. Không thì mấy thực tập sinh chúng ta ai cũng không ở lại được đâu.” Từ Trí vỗ vai Tiểu Thất để an ủi, rồi quay người ra khỏi cửa.
Tiểu Thất sững người một lúc, vốn định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
URT mỗi mùa xuân đều tuyển chín thực tập sinh, chín thực tập sinh được chia thành ba nhóm, lấy đơn vị là nhóm để đánh giá. Cuối cùng, URT chỉ giữ lại một nhóm có biểu hiện tổng hợp tốt nhất. Ba người họ là thực tập sinh cùng một nhóm, nếu biểu hiện và trạng thái đều không tốt, rất có thể sẽ phải ra đi.
Tiểu Thất thở dài một hơi, tắt máy rồi cũng trở về phòng trên lầu.
***
Thành phố A vốn có danh xưng là thành phố không ngủ, gần mười giờ tối, nhiều con đường vẫn đèn đuốc sáng trưng.
“Tôi nói này anh Giác, cuộc sống của anh thật sự là thanh tâm quả dục đấy. Anh nói xem, mỗi ngày ngoài việc chơi game, chuẩn bị thi đấu ra anh còn có hoạt động nào khác không? Sắp ba mươi rồi mà đến một cô bạn gái cũng không có, bác gái lần nào cũng hỏi tôi anh tìm được đối tượng chưa, tôi cũng ngại trả lời thay anh luôn.”
Sở Hoài một tay đặt trên cửa sổ xe đang hạ xuống, một tay vững vàng cầm vô lăng chiếc xe thể thao đời mới, nhoẻn cười đầy vẻ gian xảo: "Anh Giác, anh không phải là..."
“Suy nghĩ trong đầu cậu tốt nhất nên dừng lại ở đây thôi.” Lời của Sở Hoài còn chưa nói xong, Cố Giác đã nhàn nhạt lên tiếng, ngắt lời anh ta.
“Tôi nhớ có người quý trước đầu tư lại thất bại rồi.”
“Khốn kiếp, anh Giác, tôi không nói nữa được chưa? Anh đừng nhắc đến chuyện này nữa, mất mặt lắm.” Sở Hoài lập tức chuyển chủ đề: “Này, anh Giác, anh có biết ban nhạc underground nổi tiếng ở thành phố A năm năm trước không?”
Cố Giác ngước mắt, nhìn Sở Hoài ở ghế lái chính.
Sở Hoài tiếp tục nói: “Ban nhạc đó tôi nhớ tên là THE YOUNG, lúc đó mấy người thành lập ban nhạc này tuổi còn rất nhỏ, người lớn nhất cũng mới hai mươi.”
"Vốn dĩ các ban nhạc underground thường ít được biết đến. Vậy mà mấy đứa trẻ đó lại khiến nó trở nên nổi như cồn."
"Năm đó, ban nhạc đó đã thu hút rất nhiều sự chú ý, dựa vào các chuyến lưu diễn và doanh thu album mà kiếm được bộn tiền. Lúc ấy tôi còn thầm nghĩ, sao mấy đứa trẻ này lại đỉnh đến vậy."
“Mãi đến hôm qua tôi mới biết, thiếu gia nhà họ Dung năm đó cũng ở trong đó. Nhớ không lầm thì cậu ta là giọng ca chính của ban nhạc đó. Tôi đã nói mà, một ban nhạc sao có thể nổi tiếng như vậy. Quả nhiên là vì cậu nhóc đó!.”
Trần Cảnh Hòa nghe vậy, ánh mắt càng thêm âm trầm.
“Chúng ta bị gϊếŧ hoàn toàn là do khinh địch, chuyện này tạm thời đừng nói cho huấn luyện viên. Tối nay cứ vậy đi.” Trần Cảnh Hòa thoát khỏi tài khoản phụ trong đội, tâm trạng có chút không vui.
Dù sao thì hôm nay quả thực anh ta đã bất cẩn, nếu không phải vì sự tự phụ của mình, cả ba người cũng sẽ không bị "tiễn" đi một cách lãng xẹt như vậy.
Tiểu Thất cũng xìu xuống, nói: “Nếu tôi cảnh giác hơn một chút thì chúng ta đã không bị diệt đội rồi. Tiếc thiệt.”
Tiểu Thất sững người một lúc, vốn định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
URT mỗi mùa xuân đều tuyển chín thực tập sinh, chín thực tập sinh được chia thành ba nhóm, lấy đơn vị là nhóm để đánh giá. Cuối cùng, URT chỉ giữ lại một nhóm có biểu hiện tổng hợp tốt nhất. Ba người họ là thực tập sinh cùng một nhóm, nếu biểu hiện và trạng thái đều không tốt, rất có thể sẽ phải ra đi.
Tiểu Thất thở dài một hơi, tắt máy rồi cũng trở về phòng trên lầu.
***
Thành phố A vốn có danh xưng là thành phố không ngủ, gần mười giờ tối, nhiều con đường vẫn đèn đuốc sáng trưng.
Sở Hoài một tay đặt trên cửa sổ xe đang hạ xuống, một tay vững vàng cầm vô lăng chiếc xe thể thao đời mới, nhoẻn cười đầy vẻ gian xảo: "Anh Giác, anh không phải là..."
“Suy nghĩ trong đầu cậu tốt nhất nên dừng lại ở đây thôi.” Lời của Sở Hoài còn chưa nói xong, Cố Giác đã nhàn nhạt lên tiếng, ngắt lời anh ta.
“Tôi nhớ có người quý trước đầu tư lại thất bại rồi.”
“Khốn kiếp, anh Giác, tôi không nói nữa được chưa? Anh đừng nhắc đến chuyện này nữa, mất mặt lắm.” Sở Hoài lập tức chuyển chủ đề: “Này, anh Giác, anh có biết ban nhạc underground nổi tiếng ở thành phố A năm năm trước không?”
Sở Hoài tiếp tục nói: “Ban nhạc đó tôi nhớ tên là THE YOUNG, lúc đó mấy người thành lập ban nhạc này tuổi còn rất nhỏ, người lớn nhất cũng mới hai mươi.”
"Vốn dĩ các ban nhạc underground thường ít được biết đến. Vậy mà mấy đứa trẻ đó lại khiến nó trở nên nổi như cồn."
"Năm đó, ban nhạc đó đã thu hút rất nhiều sự chú ý, dựa vào các chuyến lưu diễn và doanh thu album mà kiếm được bộn tiền. Lúc ấy tôi còn thầm nghĩ, sao mấy đứa trẻ này lại đỉnh đến vậy."
“Mãi đến hôm qua tôi mới biết, thiếu gia nhà họ Dung năm đó cũng ở trong đó. Nhớ không lầm thì cậu ta là giọng ca chính của ban nhạc đó. Tôi đã nói mà, một ban nhạc sao có thể nổi tiếng như vậy. Quả nhiên là vì cậu nhóc đó!.”
0
0
3 ngày trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
