0 chữ
Chương 15
Chương 15
Thực ra, dù không trở về nhà họ Vưu, Vưu Khanh Nhiên vẫn có thể sống một cuộc đời huy hoàng. Bởi lẽ, chỉ trong hai năm gian khó nhất, cô đã tự mình kiếm tiền, giành học bổng và giúp bà Thường trả hết nợ nần.
Sau khi trở về nhà họ Vưu mấy năm đó, ai cũng tưởng Vưu Khanh Nhiên là một tiểu thư được nuông chiều từ bé.
Chỉ có Trác Linh Linh biết, cô đã phải chịu bao nhiêu khổ cực.
Trong lòng Trác Linh Linh, Vưu Khanh Nhiên chưa bao giờ là một nàng công chúa sống trong tòa lâu đài được tưới tắm bằng mật ngọt cả.
Cô là đóa hoa rực rỡ nhất nở ra từ bụi gai, ngọt ngào, xinh đẹp, và kiên cường.
Trác Linh Linh vừa định đứng dậy lên lầu đóng gói những món đồ lưu niệm cất trong tủ sưu tầm để tặng cho Cố Dịch làm quà sinh nhật thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại từ trong túi cậu vang lên.
Cậu thiếu niên vội vàng lấy điện thoại ra, nhưng khi nhìn thấy tên người gọi, ánh sáng trong mắt cậu lập tức tối đi vài phần. Cậu cũng không né tránh, trực tiếp nghe điện thoại ngay trước mặt hai người.
“Alo, anh.” Cố Dịch nghe điện thoại, giọng điệu không giấu được vẻ thất vọng.
Không biết người ở đầu dây bên kia nói gì, một hai phút sau, sắc mặt của Cố Dịch đã tốt hơn một chút.
“Em đang ở tiệm xăm 7 Hours ở khu Thành Nam, anh đến đón em đi.”
Nói xong, Cố Dịch liền cúp máy.
“À, chị ơi, em có thể mua đồ lưu niệm của hai chị được không ạ. Em thật sự rất thích.” Cố Dịch nhẹ giọng nói.
Trác Linh Linh cười nói: “Không cần mua đâu, bọn chị tặng câu. Cậu đợi ở đây một lát, chị lên tìm cho.”
Nói xong, ánh mắt Trác Linh Linh nhìn Vưu Khanh Nhiên đang ngẩn người trên ghế sofa, dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, Vưu Khanh Nhiên nhẹ nhàng gật đầu.
“Cảm ơn ạ.” Cậu gãi đầu, trên mặt nở nụ cười, có chút ngại ngùng nói.
Mười phút sau.
Chuông báo trong tiệm 7 Hours vang lên.
Cùng với tiếng “keng coong”, một người đàn ông có khuôn mặt tuấn tú đẩy cửa bước vào. Vưu Khanh Nhiên ngẩng đầu lên nhìn, cảm thấy người này rất quen.
Người này trông giống người hàng xóm mới tới mang bánh thanh đoàn cho mình lúc trưa.
Cho đến khi người đó bước vào gần. Vưu Khanh Nhiên mới chắc chắn, đó chính là hàng xóm mới của cô.
“Anh, anh đến rồi à.” Cố Dịch bước tới, trong ánh mắt có thêm vài phần ý cười.
Cố Giác nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Sao em lại chạy đến tiệm xăm vậy?”
Nói xong, ánh mắt vô tình lướt qua cô gái trắng đến phát sáng trên ghế sofa.
“Trùng hợp thật, lại gặp nhau rồi.” Cố Giác chủ động mở lời, nhướng mày cười nhẹ.
Vưu Khanh Nhiên: “...”
Ai mà ngờ được, nhóc con này lại là em trai của hàng xóm mới của cô chứ.
Mặc dù người hàng xóm này mới chuyển đến ngày đầu tiên đã làm phiền giấc ngủ của cô, nhưng nể tình anh ta đã mang bánh thanh đoàn cho mình, Vưu Khanh Nhiên quyết định vẫn nên tươi cười đón tiếp.
“Trùng hợp thật, đây là em trai anh à? Trông đẹp trai đấy.” Vưu Khanh Nhiên đứng dậy, mở miệng nói những lời khách sáo học được từ các dì trong hẻm Trích Hoa ngày xưa.
“Ừm, em họ tôi.” Cố Giác nhẹ nhàng liếc nhìn cậu thiếu niên trốn học bên cạnh, nhàn nhạt nói.
Cậu nhóc bị ánh mắt nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực ấy nhìn đến phát sợ, bèn lặng lẽ lùi lại một bước.
Sau khi trở về nhà họ Vưu mấy năm đó, ai cũng tưởng Vưu Khanh Nhiên là một tiểu thư được nuông chiều từ bé.
Chỉ có Trác Linh Linh biết, cô đã phải chịu bao nhiêu khổ cực.
Trong lòng Trác Linh Linh, Vưu Khanh Nhiên chưa bao giờ là một nàng công chúa sống trong tòa lâu đài được tưới tắm bằng mật ngọt cả.
Cô là đóa hoa rực rỡ nhất nở ra từ bụi gai, ngọt ngào, xinh đẹp, và kiên cường.
Trác Linh Linh vừa định đứng dậy lên lầu đóng gói những món đồ lưu niệm cất trong tủ sưu tầm để tặng cho Cố Dịch làm quà sinh nhật thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại từ trong túi cậu vang lên.
“Alo, anh.” Cố Dịch nghe điện thoại, giọng điệu không giấu được vẻ thất vọng.
Không biết người ở đầu dây bên kia nói gì, một hai phút sau, sắc mặt của Cố Dịch đã tốt hơn một chút.
“Em đang ở tiệm xăm 7 Hours ở khu Thành Nam, anh đến đón em đi.”
Nói xong, Cố Dịch liền cúp máy.
“À, chị ơi, em có thể mua đồ lưu niệm của hai chị được không ạ. Em thật sự rất thích.” Cố Dịch nhẹ giọng nói.
Trác Linh Linh cười nói: “Không cần mua đâu, bọn chị tặng câu. Cậu đợi ở đây một lát, chị lên tìm cho.”
Nói xong, ánh mắt Trác Linh Linh nhìn Vưu Khanh Nhiên đang ngẩn người trên ghế sofa, dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, Vưu Khanh Nhiên nhẹ nhàng gật đầu.
Mười phút sau.
Chuông báo trong tiệm 7 Hours vang lên.
Cùng với tiếng “keng coong”, một người đàn ông có khuôn mặt tuấn tú đẩy cửa bước vào. Vưu Khanh Nhiên ngẩng đầu lên nhìn, cảm thấy người này rất quen.
Người này trông giống người hàng xóm mới tới mang bánh thanh đoàn cho mình lúc trưa.
Cho đến khi người đó bước vào gần. Vưu Khanh Nhiên mới chắc chắn, đó chính là hàng xóm mới của cô.
“Anh, anh đến rồi à.” Cố Dịch bước tới, trong ánh mắt có thêm vài phần ý cười.
Cố Giác nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Sao em lại chạy đến tiệm xăm vậy?”
Nói xong, ánh mắt vô tình lướt qua cô gái trắng đến phát sáng trên ghế sofa.
“Trùng hợp thật, lại gặp nhau rồi.” Cố Giác chủ động mở lời, nhướng mày cười nhẹ.
Ai mà ngờ được, nhóc con này lại là em trai của hàng xóm mới của cô chứ.
Mặc dù người hàng xóm này mới chuyển đến ngày đầu tiên đã làm phiền giấc ngủ của cô, nhưng nể tình anh ta đã mang bánh thanh đoàn cho mình, Vưu Khanh Nhiên quyết định vẫn nên tươi cười đón tiếp.
“Trùng hợp thật, đây là em trai anh à? Trông đẹp trai đấy.” Vưu Khanh Nhiên đứng dậy, mở miệng nói những lời khách sáo học được từ các dì trong hẻm Trích Hoa ngày xưa.
“Ừm, em họ tôi.” Cố Giác nhẹ nhàng liếc nhìn cậu thiếu niên trốn học bên cạnh, nhàn nhạt nói.
Cậu nhóc bị ánh mắt nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực ấy nhìn đến phát sợ, bèn lặng lẽ lùi lại một bước.
0
0
4 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
