0 chữ
Chương 35
Chương 7.3: Con Vợ Lẽ Lên Ngôi: “Được nhiều người quý như vậy, chắc chắn là người tốt.”
Hắn mở máy ra, toàn bộ màn hình bị chiếm bởi tin nhắn của Tống Sơ Tuyết, kéo một phát dài loằng ngoằng chỉ toàn là sticker: mèo trắng quỳ lạy, chữ “ông chủ hào phóng” bay khắp nơi.
Khương Lẫm cầm điện thoại cách xa một chút, khẽ nhíu mày rồi ngẫm nghĩ khá lâu, sau đó nghiêm túc nhắn lại: [Không có gì, cố lên nhé. Anh không phải ông chủ.]
Lúc đó Tống Sơ Tuyết đang lang thang ở khu trưng bày bộ sưu tập trang sức mới ra mắt. Tin nhắn của Khương Lẫm hiện lên.
Cô xem xong nhíu mày: “Cứ như ông chú cán bộ về hưu ấy. Nhạt nhẽo thật.”
[Phân cảnh đầu tiên kết thúc rồi, chúng ta chuẩn bị chuyển thế giới nha Sơ Tuyết!]
[Là cái thế giới đầu tiên có nam chính là Tiêu Tư Lễ. Hắn ta đang đi làm thủ tục nhập học cho cô, còn cô thì chờ ở ngoài.]
Hệ thống vẫn luôn ân cần như vậy, sợ cô quên nên lúc nào cũng nhắc trước.
“Ừ, biết rồi.”
Tống Sơ Tuyết hối: “Đi, đi!”
“Vù!” Một âm thanh lướt nhẹ như trang sách được lật vang lên bên tai.
Tiếng lật sách khô khốc vang vọng, mang theo âm hưởng ma sát xào xạc.
Không gian trước mắt tối sầm, sau đó từ từ sáng lên.
Điều đầu tiên cảm nhận được là sự thay đổi về nhiệt độ. Thế giới thứ tư là mùa đông, còn thế giới đầu tiên bắt đầu đúng dịp tựu trường giữa mùa hè.
“Chờ lâu rồi hả?”
Một giọng nói dịu dàng vang lên từ phía sau.
Tống Sơ Tuyết vẫn còn cầm bịch snack trống không trên tay, não phản xạ cực nhanh, “vèo” một cái đã vo tròn bịch rồi nhét thẳng xuống ghế ngồi.
Hệ thống: [Có thể tôn trọng mông của mình một chút không, cưng à?]
Tống Sơ Tuyết: “Tôi đâu có túi, mà thùng rác cách tận ba mét. Nếu bây giờ bật dậy lao đi thì chắc chắn trượt té. Nhớ xử lý giúp tôi vết dầu này nhé, cái bánh đó dính lắm.”
Hệ thống im lặng nhận lời, rõ ràng không còn gì để nói.
“Không sao đâu, em chỉ suýt ngủ quên.” Tống Sơ Tuyết dụi mắt cho giống thật rồi ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Tiêu Tư Lễ vừa nhìn đã thấy mắt cô hơi đỏ, dáng vẻ lơ mơ, hai tay nắm chặt vạt váy như không biết để vào đâu.
Hắn vội xin lỗi: “Xin lỗi, ngồi thế có khó chịu không?”
“Cũng hơi hơi.” Ngồi lâu trên xe lăn đúng là mỏi mệt, nhưng điều cô lo nhất là mông bị bẹt.
“Anh bế em lên nhé?” Vừa dứt lời, hắn đã chìa tay về phía cô.
“Không cần đâu!” Tống Sơ Tuyết suýt hét toáng lên.
Tiêu Tư Lễ khựng lại, ánh mắt vô tình dừng trên gương mặt đỏ ửng của cô. Đôi tay thon dài bấu chặt tay vịn, bờ vai run run khiến cô giống như một đóa hoa vừa bị sương phủ, mong manh đến mức không chịu nổi một cái chạm nhẹ.
Khương Lẫm cầm điện thoại cách xa một chút, khẽ nhíu mày rồi ngẫm nghĩ khá lâu, sau đó nghiêm túc nhắn lại: [Không có gì, cố lên nhé. Anh không phải ông chủ.]
Lúc đó Tống Sơ Tuyết đang lang thang ở khu trưng bày bộ sưu tập trang sức mới ra mắt. Tin nhắn của Khương Lẫm hiện lên.
Cô xem xong nhíu mày: “Cứ như ông chú cán bộ về hưu ấy. Nhạt nhẽo thật.”
[Phân cảnh đầu tiên kết thúc rồi, chúng ta chuẩn bị chuyển thế giới nha Sơ Tuyết!]
[Là cái thế giới đầu tiên có nam chính là Tiêu Tư Lễ. Hắn ta đang đi làm thủ tục nhập học cho cô, còn cô thì chờ ở ngoài.]
Hệ thống vẫn luôn ân cần như vậy, sợ cô quên nên lúc nào cũng nhắc trước.
Tống Sơ Tuyết hối: “Đi, đi!”
“Vù!” Một âm thanh lướt nhẹ như trang sách được lật vang lên bên tai.
Tiếng lật sách khô khốc vang vọng, mang theo âm hưởng ma sát xào xạc.
Không gian trước mắt tối sầm, sau đó từ từ sáng lên.
Điều đầu tiên cảm nhận được là sự thay đổi về nhiệt độ. Thế giới thứ tư là mùa đông, còn thế giới đầu tiên bắt đầu đúng dịp tựu trường giữa mùa hè.
“Chờ lâu rồi hả?”
Một giọng nói dịu dàng vang lên từ phía sau.
Tống Sơ Tuyết vẫn còn cầm bịch snack trống không trên tay, não phản xạ cực nhanh, “vèo” một cái đã vo tròn bịch rồi nhét thẳng xuống ghế ngồi.
Hệ thống: [Có thể tôn trọng mông của mình một chút không, cưng à?]
Tống Sơ Tuyết: “Tôi đâu có túi, mà thùng rác cách tận ba mét. Nếu bây giờ bật dậy lao đi thì chắc chắn trượt té. Nhớ xử lý giúp tôi vết dầu này nhé, cái bánh đó dính lắm.”
“Không sao đâu, em chỉ suýt ngủ quên.” Tống Sơ Tuyết dụi mắt cho giống thật rồi ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Tiêu Tư Lễ vừa nhìn đã thấy mắt cô hơi đỏ, dáng vẻ lơ mơ, hai tay nắm chặt vạt váy như không biết để vào đâu.
Hắn vội xin lỗi: “Xin lỗi, ngồi thế có khó chịu không?”
“Cũng hơi hơi.” Ngồi lâu trên xe lăn đúng là mỏi mệt, nhưng điều cô lo nhất là mông bị bẹt.
“Anh bế em lên nhé?” Vừa dứt lời, hắn đã chìa tay về phía cô.
“Không cần đâu!” Tống Sơ Tuyết suýt hét toáng lên.
Tiêu Tư Lễ khựng lại, ánh mắt vô tình dừng trên gương mặt đỏ ửng của cô. Đôi tay thon dài bấu chặt tay vịn, bờ vai run run khiến cô giống như một đóa hoa vừa bị sương phủ, mong manh đến mức không chịu nổi một cái chạm nhẹ.
11
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
