TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 33
Chương 7.1: Con Vợ Lẽ Lên Ngôi: “Được nhiều người quý như vậy, chắc chắn là người tốt.”

Khương Lẫm trông không giống kiểu đàn ông hay dối trá lừa gạt phụ nữ.

Tống Sơ Tuyết nghĩ ngợi một lúc, thấy tâm trạng cũng khá hơn hẳn.

Lúc đi ra, hai người vẫn giữ khoảng cách người trước kẻ sau, nhưng lúc quay về lại sóng vai bước vào. Phụ huynh hai bên đều nở nụ cười ẩn ý, không ai lên tiếng vạch trần, sợ mấy đứa nhỏ ngại nên giả vờ không biết gì.

Khương Lẫm có chút thất thần, trong lòng bất giác nghĩ đến ông ngoại.

Cánh tay bỗng bị ai đó kéo nhẹ, một mùi cam thoang thoảng len vào mũi hắn.

Hắn theo phản xạ liếc sang, thấy Tống Sơ Tuyết đang tựa vào tay mình, khuôn mặt xinh xắn lộ rõ vẻ nghịch ngợm: “Bọn mình về rồi đó!”

Vừa dứt lời, cô liền buông tay, ngón tay lướt qua cánh tay hắn, rồi thản nhiên ra lệnh: “Còn đứng đó làm gì, đóng cửa đi.”

Khương Lẫm đứng hình mất vài giây, rồi mới kịp phản ứng lại để đi đóng cửa.

Cô diễn cảnh đó một cách tự nhiên đến mức không ai nhận ra là đang đóng kịch.

Các bậc trưởng bối mỉm cười đầy ẩn ý. Thấy cô sai hắn làm việc rất quen tay, có lẽ trong đầu họ đã tự tưởng tượng ra đủ thứ, kiểu như hai người này chắc chắn đã quen nhau từ lâu.

Đặc biệt là bà Khương, bà ấy liếc hắn một cái đầy trách móc, rồi quay sang ghé vào tai ông Khương thì thầm chuyện gì đó, ra vẻ như đang chọn món ăn.

Hai người ngồi cạnh nhau. Tống Sơ Tuyết lén liếc nhìn sắc mặt Khương Lẫm, giả vờ thân thiết rồi nghiêng người tới hỏi nhỏ: “Em diễn chưa đạt à?”

“Không đâu.” Khương Lẫm cũng cúi đầu giả bộ xem món ăn, rồi khẽ khen: “Giỏi lắm.”

Tống Sơ Tuyết suýt nữa vểnh cả đuôi, mặt cúi gằm mà cười như nở hoa: “Dễ mà. Ở nhà em đối xử với bạn trai em sao thì giờ đối với anh y chang vậy là ổn thôi!”

Khương Lẫm nhìn vẻ đắc ý của cô, ánh mắt vô tình dừng lại nơi khuôn mặt rạng rỡ đầy sức sống kia.

Hắn vươn tay đẩy ly nước cam về phía cô, vừa hay che được mặt cô khỏi tầm mắt của mấy người lớn: “Uống nước trái cây đi.”

Cô còn chưa nói xong, bị phân tâm nên liền quên luôn câu trước.

“Sắp đến kỳ rồi, uống lạnh dễ đau bụng.” Tống Sơ Tuyết trả ly lại, giọng còn có vẻ ấm ức: “Cơ thể em yếu, không uống được đồ lạnh.”

Ba chữ “đến kỳ rồi” khiến đầu Khương Lẫm chao đảo một giây. Mấy chuyện riêng tư thế này... có thể nói với đàn ông không thân sao?

Nghe cô than nho nhỏ đầy uể oải, hắn hơi áy náy: “Xin lỗi, là anh sơ ý.”

10

0

3 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.