TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 24
Chương 5.3: Đường Sao Lộng Lẫy: “Cô ấy từng là vị hôn thê của cả hai anh em.”

Thời Di ngồi xuống cạnh Sơ Tuyết: "Sơ Tuyết vừa tròn hai mốt hôm trước, anh hơn cô ấy bảy tuổi. Cô ấy gọi anh là anh Khương, tôi hơn cô ấy hai tuổi, hai ba, chắc cũng nên gọi anh là anh rồi."

Anh cười, lông mày nhếch lên, còn vương vài giọt nước. So với Khương Lẫm điềm tĩnh chững chạc, Thời Di trẻ trung hừng hực sức sống: "Anh có người yêu chưa đấy, anh Khương?"

Xong rồi.

Tình huống kiểu này khiến Tống Sơ Tuyết không dám hé răng.

Rõ ràng Thời Di đang đá xoáy Khương Lẫm là già rồi.

Không khí vừa mới dịu lại được chút lại đóng băng trở lại.

Tiếng cười khẽ của Khương Lẫm vang lên, nghe có vẻ rất khó hiểu trong tình huống bị công kích thế kia: "Chưa, khi nào có tôi sẽ báo trước với cậu."

Thời Di cũng chẳng buồn mặc cho ra hồn, ở dưới mặc quần dài nhưng phía trên vẫn trần trụi, lộ rõ những dấu hôn trên xương quai xanh và cổ. Tất cả đều là “tác phẩm” của Tống Sơ Tuyết trong cơn mê loạn lúc nãy.

Là dấu hiệu của yêu đương nồng nhiệt, cũng là huân chương tự hào của Thời Di.

Anh ngồi ngay đối diện Khương Lẫm. Dù không muốn để tâm thì Khương Lẫm cũng chẳng thể làm ngơ. Những dấu hôn loang lổ đỏ bầm giống như những quả dâu nhỏ, nổi bật trên da trắng. Tống Sơ Tuyết vừa nói vừa cử động môi, màu môi cũng đỏ tươi, dù cô hoàn toàn không trang điểm.

Đáng lẽ không nên ở lại ăn bánh.

Ba người im lặng ăn thêm một lúc. Đến khi Khương Lẫm đứng dậy chuẩn bị về, Tống Sơ Tuyết lập tức níu lại: "Anh bảo sẽ giới thiệu mỹ phẩm cho em mà, cho em xin WeChat nhé?"

Khương Lẫm cố tình liếc sang Thời Di, sắc mặt anh tối sầm. Dù đứng sau lưng Tống Sơ Tuyết, không giấu nổi sự khó chịu.

Từ nhỏ cô đã thích làm đẹp, điểm này anh còn nhớ, ít nhất là giống hồi bé. Thực ra Khương Lẫm và Tống Sơ Tuyết không thân, chỉ mơ hồ nhớ rằng cô lúc nào cũng chải chuốt, chọn đồ ăn, đồ mặc, cả những thứ nhỏ nhặt cũng kỹ lưỡng vô cùng.

Vì sinh non lại nhiễm độc khi còn trong bụng mẹ nên cơ thể cô từ nhỏ đã yếu, càng lớn càng khó hồi phục. Trông cô vẫn xinh nhưng chỉ cần nhìn kỹ là biết ngay sức khỏe không ổn.

Chắc cô tự ti vì chuyện đó.

Khương Lẫm thu lại ánh mắt, nhập số WeChat vào máy cô rồi bấm xác nhận kết bạn, sau đó mới đưa lại điện thoại.

Vừa khi anh rời khỏi, Tống Sơ Tuyết liền thở phào nhẹ nhõm.

"Cái gì đây?"

Thời Di tựa vào khung cửa, mặt không vui, nhìn thẳng vào cô như muốn đòi một lời giải thích.

"Anh ấy là con trai cô hàng xóm, hồi nhỏ có chơi chung. Sau đó nhà anh ấy chuyển đi, cũng ít liên lạc. Giờ làm trong showbiz, chắc chắn rành mỹ phẩm. Em chỉ hỏi xin vài link sản phẩm thôi."

Chương 5.3: Đường Sao Lộng Lẫy: “Cô ấy từng là vị hôn thê của cả hai anh em.”

Cô che giấu tâm tư, ngẩng mặt lên làm bộ ngây ngô: "Ý gì chứ? Không được ghen bậy."

Nói rồi cô vòng qua Thời Di để vào phòng. Anh nghe xong, lưỡi đẩy nhẹ vào má, ngực khẽ rung lên phát ra tiếng hừ lạnh. Ánh mắt lạnh lùng nhìn theo bóng Khương Lẫm đang khuất dần.

Tống Sơ Tuyết chạy vội vào phòng tắm. Quần áo bị dính nước, dán chặt vào người khó chịu vô cùng.

Trước khi đóng cửa, cô thấy Thời Di đang cúi xuống, cẩn thận lau những dấu chân ướt cô để lại. Tư thế ấy, không hiểu sao lại khiến người ta liên tưởng đến hình ảnh người chồng đảm đang.

Hệ thống ngớ người, chẳng hiểu gì về cảm xúc loài người: [Mặc kệ anh ấy đi Sơ Tuyết, anh ấy chỉ là nhân vật phụ, chẳng có đất diễn đâu.]

Tống Sơ Tuyết vốn không nghĩ nhiều, nhưng nghe thế thì khuôn mặt xinh đẹp lập tức méo xệch, phản ứng như bị chạm đúng chỗ đau: “Trước đây tôi cũng là nhân vật phụ đấy nhé! Ý cậu là sao hả?”

[Không không, không phải nói cô đâu mà. Chủ nhân ơi, xin lỗi mà.] Hệ thống luống cuống xin lỗi.

Tống Sơ Tuyết tức điên, còn hệ thống chỉ là một chùm dữ liệu đã thành tinh. Sau khi có ý thức thì học được cảm xúc ganh tị như con người, lại cực kỳ dễ đồng cảm với các vai phụ. Nếu không bị nhốt trong thế giới truyện tranh này, chắc nó đã bám lấy cô mà dụi đầu làm nũng rồi. Giờ thì chịu.

Tức xong lại thấy buồn nản.

[Vậy giờ phải làm sao?] Hệ thống rụt rè hỏi.

Tống Sơ Tuyết hừ một tiếng, phất tay: “Cứ vậy đi, xong nhiệm vụ lần này, tôi xin thêm một thế giới nữa để làm riêng, bỏ thế giới truyện tranh này luôn.”

[Không thử thêm lần nữa à?] Hệ thống ngượng ngùng.

“Khương Lẫm tưởng tôi có bạn trai rồi. Với tính cách của hắn ta, chắc chắn sẽ không đính hôn với tôi đâu. Giờ tôi có chia tay thì cũng vô ích. Làm người thứ ba mà không biết còn đỡ, chứ biết rõ mà vẫn chen vào thì chẳng khác nào hạ thấp bản thân. Cậu cũng nói rồi đấy, là nam chính trong truyện, tính cách không cần hoàn hảo tuyệt đối nhưng chắc chắn không thể thấp kém. Khương Lẫm sẽ không làm chuyện đó.”

Hệ thống nghe vậy thấy cũng hợp lý, liền gật đầu lia lịa: [Được thôi, Sơ Tuyết, nhiệm vụ ở thế giới sau tôi sẽ nghiêm túc hỗ trợ cô.]

[Nói thế tức là, cô chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ trong ba thế giới truyện tranh đầu tiên, còn thế giới này cứ thuận theo tự nhiên để kết thúc là được. Nhưng lúc nào có cảnh cô xuất hiện, thì vẫn phải quay lại để đi tiếp tục mạch truyện đấy.]

Hệ thống nhắc nhở xong lại nói tiếp: [Giờ cô có thể làm điều mình thích, xem nơi này là khu nghỉ dưỡng thường trú cũng được mà?]

“Ừ, được đấy.” Tống Sơ Tuyết đồng ý.

11

0

2 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.