TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 21
Chương 5.1: Đường Sao Lộng Lẫy: “Cô ấy từng là vị hôn thê của cả hai anh em.”

Người đàn ông đứng ở cửa khựng lại trong một thoáng, ánh mắt lướt qua người Thời Di, sau đó nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản: "Cô Tống có ở nhà không?”

Giọng nói xa cách, hoàn toàn lạ lẫm khiến Thời Di cũng không nghi ngờ gì, hơi nheo mắt đánh giá người đàn ông kia: "Trông anh hơi quen quen.”

Vừa nói, anh vừa xoay người gọi: "Bé cưng, có người tìm này.”

Ánh mắt liếc qua chiếc hộp trên tay đối phương: "Anh ta mang bánh đến cho em đấy.”

Tuy câu sau cùng bình thản nhưng không giấu được sắc thái kỳ lạ.

Người đàn ông không đáp, đứng yên tại chỗ.

Tống Sơ Tuyết vội vàng chạy ra, đôi dép lê ướt sũng in từng dấu chân loang lổ trên nền nhà.

“Cảm ơn anh, bác Khương vừa mới báo với em rồi.”

Thời Di liếc xuống chân cô, làu bàu: "Vội gì thế? Anh mới cho em ăn bánh hôm kia xong mà?”

Tống Sơ Tuyết nhanh tay nhận lấy hộp bánh từ người đàn ông, chỉ mong Thời Di im miệng, lườm anh một cái đầy ẩn ý, rồi quay sang mỉm cười đầy thiện chí: "Ờm... anh Khương, anh vào ăn cùng bọn em nhé?”

Ánh mắt Khương Lẫm dừng lại thật lâu trên những dấu chân ướt cô để lại, rồi lại lướt qua chiếc áo mặc vội chưa cài kín, bờ vai trần còn đọng nước. Mùi sữa tắm chanh nhè nhẹ thoang thoảng quanh cô, dịu dàng nhưng đủ khiến người ta không thể làm ngơ.

Hắn bị chứng sạch sẽ khá nặng, chau mày rất khẽ.

Lẽ ra hắn định nói: “Không cần đâu, đưa đồ rồi về luôn.”

Nhưng quay về sớm lại khó ăn nói, nên hắn đổi ý, gật đầu lịch sự: "Xin lỗi đã làm phiền.”

Giọng hắn trầm ấm, đầy sức hút. Chỉ đứng yên một chỗ, khí chất đàn ông trưởng thành đã lan tỏa khiến người đối diện cảm nhận rất rõ.

Dù Khương Lẫm không cố ý phô trương vẻ ngoài hay khí thế của mình, hắn vẫn toát ra uy lực khó lẫn. Nhưng dù ngoại hình Thời Di không mạnh mẽ bằng, vẫn chẳng hề tỏ ra lép vế so với hắn.

Anh không hề nhìn Tống Sơ Tuyết, từ đầu đến cuối ánh mắt đều dán chặt vào Khương Lẫm.

Tống Sơ Tuyết luống cuống, vội kéo tay Thời Di.

“Cưng à, anh chưa mặc đồ trong đâu đấy.” Câu nói bất ngờ ấy làm bầu không khí căng thẳng bị phá vỡ, Thời Di liền nhoẻn miệng cười, ánh mắt dịu lại: "Cẩn thận nhé.”

Anh tránh sang bên nhường đường.

Khương Lẫm hơi nheo mắt. Tất nhiên anh chẳng ngây thơ đến mức tin câu “cẩn thận” đó là nói cho Tống Sơ Tuyết nghe.

Sự chiếm hữu giữa các cặp đôi là điều dễ hiểu.

Ngay khoảnh khắc bước vào nhà, Khương Lẫm đã bắt đầu thấy hối hận vì đồng ý lời mời ăn bánh vừa rồi.

11

0

2 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.