0 chữ
Chương 18
Chương 4.3: Đường Sao Lộng Lẫy: "Diễn sao bây giờ?"
Tiếng mở khóa cửa đánh thức Tống Sơ Tuyết. Cô lê dép bước từ phòng ngủ ra ngoài, ngay lập tức trông thấy một người đàn ông ôm túi lớn túi nhỏ đầy hàng hoá xuất hiện trước mặt.
Anh mặc áo khoác da màu xám nhạt, quần đen, tóc mái đen hơi che một bên tai. Làn da trắng sáng nổi bật trong phòng khách tối mờ.
Nghe tiếng động, anh ngẩng mặt lên nhìn cô: "Biết ngay là em ngủ mà. Anh gọi ba cuộc điện thoại, em không thèm nghe đúng không?"
Lông mày anh sắc gọn, mắt dài kiểu mắt phượng, mũi cao môi mỏng, bên sống mũi còn có một nốt ruồi nhỏ.
Cảm giác gió lạnh ùa theo anh vào phòng, giọng nói pha lẫn chút trách nhẹ cùng trêu ghẹo, nhưng lại rất thân thiết.
Hệ thống nhắc nhở: [Sơ Tuyết, đây là bạn trai cô. Hiện tại cốt truyện vẫn chưa bắt đầu. Sau này, khi anh ấy phát hiện cô đính hôn với nam chính mà giấu anh ấy, hai người sẽ chia tay.]
"Ồ? Nghĩa là tụi tôi sắp chia tay rồi hả?"
Tống Sơ Tuyết lập tức nhào vào ôm eo anh.
"Sao thế?" Người vừa trách yêu cô ban nãy đột nhiên dịu giọng, xoa đầu cô một cách ân cần. Cả nét mặt cũng trở nên ấm áp hẳn.
"Không có gì. Em vừa gặp ác mộng." Tống Sơ Tuyết nũng nịu.
[Tên anh ấy là gì nhỉ? Trí nhớ vẫn chưa đồng bộ nữa...]
"Muốn được ôm rồi thơm thơm một cái thì mới thấy ổn."
Vành tai anh lập tức đỏ ửng. Anh đưa tay nâng mặt cô lên gần sát, khẽ hỏi: "Để anh xem nào, mơ gì mà kinh thế?"
Anh hôn nhẹ lên môi cô, giọng nhỏ nhẹ dỗ dành.
"Mơ thấy anh bỏ rơi em." Tống Sơ Tuyết rưng rưng.
Đuôi mắt đỏ hoe, nhìn thế nào cũng thấy đáng thương vô cùng.
"Sao có chuyện đó được? Anh không bao giờ bỏ em đâu." Anh gõ nhẹ lên trán cô, giọng trách yêu: "Lại coi mấy bộ phim linh tinh đúng không? Anh thấy là em còn chưa tỉnh ngủ thì có."
"Ôm cái nữa đi." Tống Sơ Tuyết mở rộng hai tay như trẻ con đòi ôm.
Anh đành dịch đống túi sang bên, rồi bế bổng cô lên như bế một đứa trẻ. Anh nâng người cô lên, không cho cô đặt chân xuống đất.
Hai người vừa hôn vừa trở vào phòng ngủ. Anh vốn định đặt cô xuống rồi quay lại dọn đồ, nhưng không ngờ cô lại níu chặt không chịu buông. Cô còn hôn lên khóe môi anh, cọ cọ gặm gặm cả cằm anh nữa.
Hơi thở anh rối loạn, khàn giọng hỏi: "Bé cưng à?”
Bàn tay to của anh lặng lẽ vuốt nhẹ theo đường cong nơi eo cô, như để xác nhận điều gì.
Tống Sơ Tuyết định lên tiếng rồi lại thôi, đầu ngón tay mềm mại khẽ cào nhẹ cổ áo anh. Hàng mi khẽ run, mí mắt mang theo một tầng đỏ ửng khiến người ta khó lòng rời mắt.
Anh mặc áo khoác da màu xám nhạt, quần đen, tóc mái đen hơi che một bên tai. Làn da trắng sáng nổi bật trong phòng khách tối mờ.
Nghe tiếng động, anh ngẩng mặt lên nhìn cô: "Biết ngay là em ngủ mà. Anh gọi ba cuộc điện thoại, em không thèm nghe đúng không?"
Lông mày anh sắc gọn, mắt dài kiểu mắt phượng, mũi cao môi mỏng, bên sống mũi còn có một nốt ruồi nhỏ.
Cảm giác gió lạnh ùa theo anh vào phòng, giọng nói pha lẫn chút trách nhẹ cùng trêu ghẹo, nhưng lại rất thân thiết.
Hệ thống nhắc nhở: [Sơ Tuyết, đây là bạn trai cô. Hiện tại cốt truyện vẫn chưa bắt đầu. Sau này, khi anh ấy phát hiện cô đính hôn với nam chính mà giấu anh ấy, hai người sẽ chia tay.]
Tống Sơ Tuyết lập tức nhào vào ôm eo anh.
"Sao thế?" Người vừa trách yêu cô ban nãy đột nhiên dịu giọng, xoa đầu cô một cách ân cần. Cả nét mặt cũng trở nên ấm áp hẳn.
"Không có gì. Em vừa gặp ác mộng." Tống Sơ Tuyết nũng nịu.
[Tên anh ấy là gì nhỉ? Trí nhớ vẫn chưa đồng bộ nữa...]
"Muốn được ôm rồi thơm thơm một cái thì mới thấy ổn."
Vành tai anh lập tức đỏ ửng. Anh đưa tay nâng mặt cô lên gần sát, khẽ hỏi: "Để anh xem nào, mơ gì mà kinh thế?"
Anh hôn nhẹ lên môi cô, giọng nhỏ nhẹ dỗ dành.
"Mơ thấy anh bỏ rơi em." Tống Sơ Tuyết rưng rưng.
Đuôi mắt đỏ hoe, nhìn thế nào cũng thấy đáng thương vô cùng.
"Sao có chuyện đó được? Anh không bao giờ bỏ em đâu." Anh gõ nhẹ lên trán cô, giọng trách yêu: "Lại coi mấy bộ phim linh tinh đúng không? Anh thấy là em còn chưa tỉnh ngủ thì có."
Anh đành dịch đống túi sang bên, rồi bế bổng cô lên như bế một đứa trẻ. Anh nâng người cô lên, không cho cô đặt chân xuống đất.
Hai người vừa hôn vừa trở vào phòng ngủ. Anh vốn định đặt cô xuống rồi quay lại dọn đồ, nhưng không ngờ cô lại níu chặt không chịu buông. Cô còn hôn lên khóe môi anh, cọ cọ gặm gặm cả cằm anh nữa.
Hơi thở anh rối loạn, khàn giọng hỏi: "Bé cưng à?”
Bàn tay to của anh lặng lẽ vuốt nhẹ theo đường cong nơi eo cô, như để xác nhận điều gì.
Tống Sơ Tuyết định lên tiếng rồi lại thôi, đầu ngón tay mềm mại khẽ cào nhẹ cổ áo anh. Hàng mi khẽ run, mí mắt mang theo một tầng đỏ ửng khiến người ta khó lòng rời mắt.
11
0
2 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
