TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 9
Chương 2.4: Thay đổi nhân sinh của người

Đồng Linh vẫn chưa hài lòng: “Dáng người thì khác biệt quá. Dư Linh gầy nhom quá mức.”

Dù vậy, cô đã nghĩ sẵn lý do để che giấu, ví dụ vì buồn bã mà sụt cân — hoàn toàn hợp lý.

[Nhưng tại sao cô phải làm vậy? Muốn đóng giả nữ chính để giúp nữ phụ trả thù sao?] m577 dè dặt hỏi.

“Câu hỏi nhiều quá.” Đồng Linh thu dọn đồ, lạnh nhạt đáp: “Tôi làm thế chỉ vì tôi thích, vì thấy thú vị. Đừng gán cho tôi cái mác ‘chính nghĩa’ ngốc nghếch ấy.”

m577 càng thêm mù mịt. Nếu Đồng Linh chỉ hành động vì “vui”, vậy cô ta quá khó kiểm soát. Nó thậm chí còn mong cô thật sự vì trả thù, ít ra như thế còn hợp logic hơn.

Nhưng suy nghĩ của nó chẳng ai đoái hoài. Trong khi nó còn đang hoang mang, Đồng Linh đã trở về bệnh viện.

Trước khi vào, cô còn cố tình dầm mưa một trận, để bộ dạng thêm tiều tụy, rồi lặng lẽ bước tới cửa phòng phẫu thuật.

Diệp Húc đã đứng sẵn ở đó.

Anh là kiểu đàn ông mà bất cứ ai đi ngang cũng phải liếc nhìn lần nữa. Khuôn mặt tuấn tú sắc sảo, đôi mắt đen sâu thẳm, khí chất lạnh lùng xa cách, vừa tạo cảm giác khó gần vừa mang sức hút mãnh liệt.

Ánh mắt yêu thích cái đẹp của Đồng Linh lập tức sáng lên. Cô kín đáo lướt mắt qua thân hình cao ráo và vòng eo rắn chắc kia, hứng thú vốn chỉ năm phần bỗng tăng vọt lên bảy.

“Đúng là một công cụ vừa đẹp vừa hữu ích…”

Mang ý nghĩ đó, Đồng Linh rưng rưng nước mắt, khẽ cắn môi, lao thẳng vào lòng Diệp Húc.

“Diệp Húc…” Cô vòng tay ôm chặt eo anh, tựa vào l*иg ngực rắn chắc, nức nở: “May mà có anh, nếu không em thật sự không biết phải làm sao…”

Hàng mày Diệp Húc lập tức giãn ra. Anh ôm nhẹ cô vào lòng, giọng ấm áp:

“Không sao, đừng sợ. Có anh ở đây, mọi chuyện sẽ ổn.”

m577 nhìn cảnh trong ngoài phòng phẫu thuật, chỉ cảm thấy… nam chính thì đang nằm hôn mê, còn bên ngoài nữ chính lại ôm nam phụ. Đỉnh đầu nam chính e là sắp mọc đầy cỏ xanh rồi…

“Em sao ướt sũng thế này?” Diệp Húc lo lắng hỏi.

Anh chưa từng thấy Dư Ngữ Nhu chật vật đến vậy. Mưa làm tóc dài của cô ướt nhẹp, giọt nước theo những lọn tóc rối tí tách rơi xuống, từ hõm cổ thấm dần vào lớp váy áo mỏng. Trên người cô phảng phất hơi ẩm lạnh, cảm giác mát buốt ấy qua cái ôm quá đỗi gần gũi truyền thẳng sang anh.

Cô như một nhành dây leo yếu ớt bấu vào anh. Nhìn gương mặt trắng bệch mà xinh xắn ấy, lòng Diệp Húc bỗng dâng lên một nỗi xót xa, chỉ muốn ôm chặt lấy cô, che cho cô khỏi mọi gió mưa.

3

0

1 tuần trước

6 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.