TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 7
Chương 2.2: Thay đổi nhân sinh của người

Tình cảm ấy bắt nguồn từ một ký ức tuổi thơ. Khi còn nhỏ, Diệp Húc chưa có thân phận công tử hào môn, chỉ là đứa con riêng bị bỏ lại, sau khi mẹ mất thì bị đưa vào cô nhi viện. Vì tính tình lạnh lùng, cậu bé bị ghét bỏ, vừa bị viện trưởng mắng mỏ, vừa bị lũ trẻ bắt nạt.

Trong quãng ngày cô độc đó, Dư Ngữ Nhu xuất hiện. Theo lẽ thường của cốt truyện, nữ chính luôn xuất hiện đúng lúc. Khi ấy, cô bé tình cờ gặp cậu bé Diệp Húc vừa trốn khỏi viện mồ côi. Cô an ủi cậu, còn chia cho cậu kẹo ngọt.

“Cho thêm hoa thì dễ, cứu người trong tuyết mới khó.” Chính sự ấm áp ấy đã khắc sâu trong lòng Diệp Húc. Về sau, khi được đón về hào môn, trong một bữa tiệc, anh bất ngờ gặp lại cô. Nhưng lúc này, cô đã đứng bên cạnh Diệp Hoán.

Dư Ngữ Nhu cũng nhận ra cậu bạn năm xưa, từ đó hai người trở thành bạn thân không chuyện gì giấu.

Nhớ lại cốt truyện, ánh mắt Đồng Linh thoáng hiện ý cười. Cô lập tức dùng điện thoại của Diệp Hoán gọi cho Diệp Húc.

Điện thoại đổ chuông hơn hai chục giây mới có người bắt máy.

“Có chuyện gì?” Giọng anh ta đầy công việc: “Chuyện thu mua mà cô không muốn phụ trách, tôi có thể thay.”

“…Là em.”

Giọng nói của Đồng Linh mô phỏng Dư Ngữ Nhu chuẩn đến từng âm tiết. Chỉ một câu đã khiến thái độ Diệp Húc thay đổi hẳn.

“Ngữ Nhu?” Âm giọng trầm thấp lập tức nhu hòa đi nhiều. Nhưng vừa nghĩ đến chuyện cô dùng điện thoại của Diệp Hoán gọi cho mình, lòng anh chợt nặng trĩu: “Sao em lại dùng máy của Diệp Hoán? Hai người ở cùng nhau à?”

Anh vốn biết chuyện Thẩm Mạn ép Ngữ Nhu ra nước ngoài, cũng hiểu rõ bà ta tuyệt đối không cho phép cô ở bên cạnh Diệp Hoán. Anh không ngăn cản, bởi trong lòng anh có tư tâm. Thời gian chia xa lâu ngày, tình cảm sẽ phai nhạt, khi ấy anh mới có cơ hội chen vào.

Nhưng giờ Ngữ Nhu lại gọi cho anh bằng máy của Diệp Hoán… lẽ nào cô đã lén quay về?

Còn chưa kịp nghĩ cho rõ, trong ống nghe đã vang lên tiếng nức nở yếu ớt:

“Diệp Húc, em… em thật sự không biết phải làm sao nữa…”

Anh theo thói quen an ủi:

“Đừng sợ, có chuyện gì từ từ nói.”

Từ trước đến nay, anh luôn là người gỡ rối cho cô. Với anh, mỗi lần cô cầu cứu, nghĩa là cô càng thêm lệ thuộc vào anh. Và anh không hề ghét điều đó.

Giọng khóc vẫn ngọt ngào trong trẻo:

“Phải làm sao bây giờ, Diệp Húc… Diệp Hoán… anh ấy bị tai nạn! Tất cả là lỗi của em… Nếu em chịu đi, nếu không cố ở lại thì đã không thành ra thế này… đều do em!”

3

0

1 tuần trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.