0 chữ
Chương 5
Chương 1.5: Thay đổi nhân sinh của người
Diệp Hoán nghe xong, càng thương xót. Anh biết rõ mẹ mình có thể làm ra chuyện như vậy.
“Tại sao em không nói sớm?”
“Nói thì có ích gì? Với vị thế hiện tại của anh, anh có thể làm được gì?”
Một câu ấy khiến Diệp Hoán cứng họng. Đúng là bây giờ anh chưa có tiếng nói trong Diệp gia. Ngay cả người em cùng cha khác mẹ, Diệp Húc, còn được coi trọng hơn anh.
Anh chưa từng để tâm chuyện thừa kế, nhưng lần này ngay cả người mình yêu cũng không giữ nổi… cảm giác thất bại khiến anh nghẹn thở.
Trong khi đó, Đồng Linh vẫn lạnh lùng gạt tay anh, bỏ đi.
Anh vội đuổi theo, nhưng mới bước được vài bước, một chiếc xe khác bất ngờ lao ra từ ngã rẽ, phóng thẳng về phía anh.
Một cú va đập dữ dội.
Trước khi ngất lịm, hình ảnh cuối cùng Diệp Hoán thấy là “Dư Ngữ Nhu” với đôi mắt đẫm lệ, gương mặt tràn đầy lo lắng nhìn anh.
Đồng Linh lập tức đổi sang biểu cảm hoảng hốt, nhìn tài xế hốt hoảng nhảy xuống gọi cấp cứu. Còn trong đầu cô, hệ thống thì đang náo loạn gào thét không ngừng…
m577: [Aaaa tại sao lại như vậy!!]
m577 thấy mình sắp phát điên rồi: [Lúc này vừa mới bắt đầu mà cốt truyện đã đi chệch hướng rồi! Chẳng phải cô nói sẽ làm việc nghiêm túc hay sao, nếu không hoàn thành công việc, chúng ta sẽ bị Chủ Thần* trục xuất đó aaa!!]
*Chủ Thần: Vị thần tối cao, chúa tể của các vị thần.
“Ai nói với cậu là tôi chưa hoàn thành nhiệm vụ chứ.” Đồng Linh nhếch môi cười khẩy: “Cậu nhìn đi, thiết bị kiểm tra nút thắt cốt truyện kìa, dữ liệu trên màn hình rõ ràng cho thấy độ lệch của đoạn này chỉ có 10%.”
[10%? Sao có thể được!] m577 kinh ngạc kiểm tra lại máy móc, phát hiện đúng như Đồng Linh nói, con số hiển thị thật sự chỉ có 10%. Điều này chứng tỏ đoạn cốt truyện vừa rồi đã thông qua kiểm định của thiết bị, được xếp loại “đạt chuẩn”.
“Đoạn cốt truyện này có ba điểm mấu chốt:
Nam chính và nữ phụ vật hy sinh lần đầu gặp nhau.
Nam chính nhìn thấy mặt nữ phụ vật hy sinh, rồi nhận nhầm cô ta thành thế thân của nữ chính Dư Ngữ Nhu.
Xảy ra tai nạn xe, từ đó dẫn đến tình tiết tiếp theo là nằm viện được chăm sóc.” Đồng Linh vừa giơ tay vừa đếm từng ngón: “Thấy không, mấy điểm này tôi đều làm đủ cả rồi.”
m577: [……]
m577 cảm thấy có gì đó sai sai: [Nhưng rõ ràng nam chính xem cô như Dư Ngữ Nhu hàng thật giá thật mà!]
“Anh ấy xem tôi như Dư Ngữ Nhu hàng thật giá thật, nhưng tôi không phải, vậy nên xét theo nghĩa tương đối mà nói thì tôi đúng là ‘thế thân’ của Dư Ngữ Nhu.” Đồng Linh nói.
“Tại sao em không nói sớm?”
“Nói thì có ích gì? Với vị thế hiện tại của anh, anh có thể làm được gì?”
Một câu ấy khiến Diệp Hoán cứng họng. Đúng là bây giờ anh chưa có tiếng nói trong Diệp gia. Ngay cả người em cùng cha khác mẹ, Diệp Húc, còn được coi trọng hơn anh.
Anh chưa từng để tâm chuyện thừa kế, nhưng lần này ngay cả người mình yêu cũng không giữ nổi… cảm giác thất bại khiến anh nghẹn thở.
Trong khi đó, Đồng Linh vẫn lạnh lùng gạt tay anh, bỏ đi.
Anh vội đuổi theo, nhưng mới bước được vài bước, một chiếc xe khác bất ngờ lao ra từ ngã rẽ, phóng thẳng về phía anh.
Một cú va đập dữ dội.
Trước khi ngất lịm, hình ảnh cuối cùng Diệp Hoán thấy là “Dư Ngữ Nhu” với đôi mắt đẫm lệ, gương mặt tràn đầy lo lắng nhìn anh.
m577: [Aaaa tại sao lại như vậy!!]
m577 thấy mình sắp phát điên rồi: [Lúc này vừa mới bắt đầu mà cốt truyện đã đi chệch hướng rồi! Chẳng phải cô nói sẽ làm việc nghiêm túc hay sao, nếu không hoàn thành công việc, chúng ta sẽ bị Chủ Thần* trục xuất đó aaa!!]
*Chủ Thần: Vị thần tối cao, chúa tể của các vị thần.
“Ai nói với cậu là tôi chưa hoàn thành nhiệm vụ chứ.” Đồng Linh nhếch môi cười khẩy: “Cậu nhìn đi, thiết bị kiểm tra nút thắt cốt truyện kìa, dữ liệu trên màn hình rõ ràng cho thấy độ lệch của đoạn này chỉ có 10%.”
[10%? Sao có thể được!] m577 kinh ngạc kiểm tra lại máy móc, phát hiện đúng như Đồng Linh nói, con số hiển thị thật sự chỉ có 10%. Điều này chứng tỏ đoạn cốt truyện vừa rồi đã thông qua kiểm định của thiết bị, được xếp loại “đạt chuẩn”.
Nam chính và nữ phụ vật hy sinh lần đầu gặp nhau.
Nam chính nhìn thấy mặt nữ phụ vật hy sinh, rồi nhận nhầm cô ta thành thế thân của nữ chính Dư Ngữ Nhu.
Xảy ra tai nạn xe, từ đó dẫn đến tình tiết tiếp theo là nằm viện được chăm sóc.” Đồng Linh vừa giơ tay vừa đếm từng ngón: “Thấy không, mấy điểm này tôi đều làm đủ cả rồi.”
m577: [……]
m577 cảm thấy có gì đó sai sai: [Nhưng rõ ràng nam chính xem cô như Dư Ngữ Nhu hàng thật giá thật mà!]
“Anh ấy xem tôi như Dư Ngữ Nhu hàng thật giá thật, nhưng tôi không phải, vậy nên xét theo nghĩa tương đối mà nói thì tôi đúng là ‘thế thân’ của Dư Ngữ Nhu.” Đồng Linh nói.
2
0
1 tuần trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
