TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 3
Chương 1.3: Thay đổi nhân sinh của người

Dư Linh ở thế giới này chính là như thế. Vừa tỉnh thức đã sinh chán nản, chẳng bao lâu sau liền biến mất.

Nhưng sự vận hành của thế giới có quy luật riêng. Nữ phụ vật hi sinh tuy không phải nhân vật chính, nhưng lại đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy tình cảm nam nữ chính. Nếu cô biến mất, thế giới sẽ mất cân bằng. Vì thế chủ thần mới ra lệnh cho các hệ thống tìm kiếm linh hồn có tinh thần mạnh mẽ, ký kết hợp đồng đôi bên cùng có lợi.

Trước đây m577 cũng từng có vài người chủ, nhưng họ đều chỉ chịu làm “thời vụ”, trải qua một hai thế giới rồi bỏ đi. Lần này gặp Đồng Linh, đối phương lại sẵn sàng ràng buộc vĩnh viễn. Vừa vui mừng, nó vừa có chút chột dạ vì sợ mình đang lừa gạt tân binh.

Nhưng chính vì Đồng Linh dễ nói chuyện, m577 mới sẵn lòng dành cho cô nhiều đặc quyền hơn hẳn. Dù gì nó cũng không phải ma quỷ!

Đồng Linh thừa hiểu cách suy nghĩ của hệ thống trong đầu mình. Trong mắt cô, chương trình thông minh có thể mang cô từ hệ sao U-A78 sang thế giới khác đúng là một thứ quá thú vị, đồng thời cũng đầy nguy hiểm nếu không kiểm soát được. Nhưng cô còn nhiều thời gian, đủ để tìm cách thấu hiểu và nắm chắc nó trong tay.

Ba phút trôi qua rất nhanh, chiếc xe sang vốn là nút thắt cốt truyện rốt cuộc xuất hiện, hệ thống lập tức nhắc nhở.

Đồng Linh đã tạo dáng sẵn: dáng người yểu điệu đứng ở vị trí dễ thấy nhất, gương mặt hơi nghiêng, đôi mắt ngập sương mờ u buồn. Chiếc xe lẽ ra phải đâm thẳng vào cô, lần này lại thắng gấp, dừng ngay trước mặt.

Chưa đợi người đàn ông trong xe bước xuống, cô đã xoay người bỏ đi. Bước chân vội vã, loạng choạng, như thể vừa nhận ra ai đó trong xe, chỉ muốn mau chóng chạy trốn.

Người đàn ông kia là Diệp Hoán.

Anh đã mất liên lạc với Dư Ngữ Nhu suốt hai ngày nay, từ khi mẹ anh biết đến sự tồn tại của cô thì Dư Ngữ Nhu cắt đứt liên hệ. Anh vừa mới nhận thêm tin dữ: cô đã ra nước ngoài.

Nghĩ lại ánh mắt của cô trong lần gặp cuối, anh hối hận đến nghiến răng. Lúc đó tại sao không hỏi rõ ràng, sao lại để cô bỏ đi?!

Mang tâm trạng ức chế, anh lái xe không khỏi gấp gáp. Nhưng vừa nhìn thấy bóng dáng mong manh nơi ngã rẽ, trong làn mưa mờ mịt như đóa bạch trà lặng lẽ nở rộ, trái tim anh bất giác dịu lại.

Rồi khi thấy gương mặt ấy, tim anh như bị đánh sét. Làm sao anh có thể quên! Một niềm vui quá đỗi mãnh liệt ập đến, khiến anh bật mở cửa xe lao ra ngoài:

“Ngữ Nhu! Ngữ Nhu!”

3

0

1 tuần trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.