TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 12
Chương 3.3: Thay đổi nhân sinh của người

“… Em biết rồi.” Đồng Linh ngoan ngoãn gật đầu, rất hài lòng với đề nghị “biết điều” này của anh.

Cô đâu dại gì đứng chầu chực ngoài phòng mổ mấy tiếng. Nút cốt tiếp theo của tuyến nữ phụ vật hi sinh phải chờ nam chính tỉnh mới chạy tiếp; trước lúc đó, cô hoàn toàn “rảnh tay”.

Quyết định cải thiện chất lượng cuộc sống một chút, sau khi được đặt nằm xuống giường, cô hỏi: “Em tắm ở đây được không ạ? Em muốn sạch sẽ một chút.”

“Được chứ.” Diệp Húc chu đáo sắp xếp: “Đợi quần áo của em mang tới là tắm được ngay. Em cần gì cứ nói.”

“Vậy… anh giúp em làm lại sim điện thoại nhé?” Giữ phương châm “có công cụ thì cứ tận dụng”, Đồng Linh chẳng ngại đòi hỏi: “Thật ra… để được ở lại trong nước, em từng đưa giấy tờ và điện thoại cho em gái. Nó thay em ra nước ngoài. Giờ em không có giấy tờ, cũng không dám dùng số cũ liên lạc ai—bất tiện lắm…”

“Em gái?” Diệp Húc biết Dư Ngữ Nhu có em gái, nhưng vì cô hiếm khi nhắc đến nên anh chẳng biết gì thêm. “Nó thay em ra nước ngoài mà không bị phát hiện sao?”

“Em gái em rất giống em!” Đồng Linh đầy tự tin. “Từ nhỏ nó đã biết bắt chước em, người khác chẳng nhận ra đâu! Bà Thẩm cũng tin em gái là em nên không phát hiện em trốn ở lại.”

Giờ thì Diệp Húc đã hiểu lý do Dư Ngữ Nhu ở lại. Không ngờ cô còn có một cô em gái giống mình như đúc.

“Đúng là cáo con lanh lợi.” Anh xoa đầu cô: “Những thứ em cần, anh sẽ cho người mang tới hết.”

Đồng Linh nhìn anh đầy xúc động, ngọt ngào nói: “Tiểu ca ca đối với em tốt quá.”

Tim Diệp Húc nóng lên. Chỉ riêng hai chữ “tiểu ca ca” thôi, anh cũng sẵn sàng làm tất cả vì cô.

Trong phòng bệnh, Diệp Húc lại ngồi trò chuyện với Đồng Linh thêm vài câu. Thấy cô cố gắng chống đỡ tinh thần, vừa cười vừa nói chuyện với mình, tim anh càng mềm ra như bông. Chờ người dưới mang quần áo và đồ dùng cá nhân đến, anh dặn dò Đồng Linh có việc gì thì gọi anh ngay, rồi mới lưu luyến rời đi.

Vừa thấy Diệp Húc bước khỏi cửa, Đồng Linh liền hí hửng ôm lấy bộ quần áo anh đưa, ngắm nghía đầy hài lòng.

Không hổ là người có tiền, quần áo mua đều cao cấp, khí chất sang hẳn so với chiếc váy trên người cô. Thời trang thế giới này đúng là cũng ra gì phết!

Lúc này, m577 như quả cà héo rũ, yếu ớt hỏi:

[Cậu làm sao mà…]

“Ừm?” Đồng Linh nhướng mày.

[Ý tôi là cậu làm sao khiến Diệp Húc nghe lời vậy chứ?] m577 hoàn toàn không hiểu nổi diễn biến cốt truyện, [Ngay cả với Dư Ngữ Nhu thật, anh ta còn chẳng săn sóc đến vậy! Sao cậu nói gì anh ta cũng tin, đến cả phán đoán cơ bản cũng vứt hết rồi?!]

3

0

1 tuần trước

8 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.