0 chữ
Chương 8
Chương 8
Trong phòng phát sóng trực tiếp của Trần Bắc Hà, bình luận bay đầy màn hình:
[Tin nóng: Ván này Lam nào đó nhảy dù xuống Pháo đài Băng Sương rồi.]
[Khoảng cách rất xa nha.]
[Lo loot đồ trước đi rồi đánh nhau sau.]
[Ghét nhất đội trưởng Thâm Lan của Rạng Đông, suốt ngày ra vẻ.]
[Nếu không phải do cậu ta, Bắc Mục đâu có bị loại ngay vòng 1 playoff mùa này.]
[Fan của cậu ta còn đáng ghét hơn, suốt ngày hạ thấp Bắc Bắc nhà tui.]
[Bắc Thần đẹp trai hơn nhiều nhé!]
Trần Bắc Hà không thèm để tâm đến những comment công kích này.
Fan hai bên đã tích tụ thù oán quá sâu, muốn ngăn cũng ngăn không nổi.
Hôm nay cậu thắng thì mai tôi thắng lại, có đối thủ cân sức cân tài thế này, với fan cũng coi như là một loại niềm vui.
Trong bản đồ "Cực Địa Hoang Nguyên", Trần Bắc Hà nhảy xuống Thôn Lạc Nhật, ngay giữa bản đồ, còn Sở Tinh Lan ở tận Pháo đài Băng Sương, phía tây nam của bản đồ, khoảng cách giữa hai nơi rất xa.
Dù fan hai bên đang cmt xúi giục om sòm, nhưng cả hai đều không vội lấy mạng đối phương làm mục tiêu chính, bởi trận đấu 100 người biến số quá lớn, xung quanh biết đâu có người tránh ở chỗ tối đánh lén bất cứ lúc nào.
Bọn họ vẫn nên tập trung vào việc trước mắt.
Trần Bắc Hà thao tác nhanh gọn, càn quét sạch đồ xung quanh chỗ hạ cánh.
Thôn Lạc Nhật là khu vực tài nguyên cao, khắp nơi đều có bảo vật, nhặt một vòng quanh đó, cậu kiếm được kha khá: ba món vũ khí, gồm tăng sát thương cơ bản, tỷ lệ chí mạng và tốc độ đánh, một giáp cấp ba, cùng một hộp cứu thương.
Sắp xếp lại trang bị xong, Trần Bắc Hà điều khiển Chiến Binh Lưỡi Dao, lom khom băng qua các tòa nhà, đồng thời căng tai nghe ngóng động tĩnh xung quanh.
Bỗng nhiên, cách đó không xa vang lên tiếng binh khí chạm nhau leng keng.
Trần Bắc Hà lập tức phóng móc câu lên nóc nhà, nằm sấp xuống theo dõi tình hình.
Chẳng mấy chốc, cậu đã nhìn rõ trận chiến, hai người chơi đang đấu kịch liệt, cả hai đều còn nửa thanh máu.
Họ điều khiển hai tướng là: Kiếm Sĩ Bóng Ma và Ảo Ảnh Kiếm Khách.
Tốt lắm, hai tướng "máu giấy".
Trần Bắc Hà nheo mắt, cười khẽ: "Đánh gần xong rồi, để tôi đi "khuyên can" một chút."
[Haha lại đi khuyên can nữa kìa?]
[Thắp sẵn nến cho hai người chơi kia nha.]
[North vác đại đao sắp đến hiện trường rồi.]
[Bắc Thần: Đừng đánh nữa, hòa bình muôn năm.]
Trần Bắc Hà lại phóng móc câu ra, bay một đoạn trên không, nhanh chóng thu hẹp khoảng cách.
Chiến Binh Lưỡi Dao mặc skin mới, bất ngờ từ trên trời lao xuống.
[Tin nóng: Ván này Lam nào đó nhảy dù xuống Pháo đài Băng Sương rồi.]
[Khoảng cách rất xa nha.]
[Lo loot đồ trước đi rồi đánh nhau sau.]
[Ghét nhất đội trưởng Thâm Lan của Rạng Đông, suốt ngày ra vẻ.]
[Nếu không phải do cậu ta, Bắc Mục đâu có bị loại ngay vòng 1 playoff mùa này.]
[Fan của cậu ta còn đáng ghét hơn, suốt ngày hạ thấp Bắc Bắc nhà tui.]
[Bắc Thần đẹp trai hơn nhiều nhé!]
Trần Bắc Hà không thèm để tâm đến những comment công kích này.
Fan hai bên đã tích tụ thù oán quá sâu, muốn ngăn cũng ngăn không nổi.
Hôm nay cậu thắng thì mai tôi thắng lại, có đối thủ cân sức cân tài thế này, với fan cũng coi như là một loại niềm vui.
Trong bản đồ "Cực Địa Hoang Nguyên", Trần Bắc Hà nhảy xuống Thôn Lạc Nhật, ngay giữa bản đồ, còn Sở Tinh Lan ở tận Pháo đài Băng Sương, phía tây nam của bản đồ, khoảng cách giữa hai nơi rất xa.
Bọn họ vẫn nên tập trung vào việc trước mắt.
Trần Bắc Hà thao tác nhanh gọn, càn quét sạch đồ xung quanh chỗ hạ cánh.
Thôn Lạc Nhật là khu vực tài nguyên cao, khắp nơi đều có bảo vật, nhặt một vòng quanh đó, cậu kiếm được kha khá: ba món vũ khí, gồm tăng sát thương cơ bản, tỷ lệ chí mạng và tốc độ đánh, một giáp cấp ba, cùng một hộp cứu thương.
Sắp xếp lại trang bị xong, Trần Bắc Hà điều khiển Chiến Binh Lưỡi Dao, lom khom băng qua các tòa nhà, đồng thời căng tai nghe ngóng động tĩnh xung quanh.
Bỗng nhiên, cách đó không xa vang lên tiếng binh khí chạm nhau leng keng.
Chẳng mấy chốc, cậu đã nhìn rõ trận chiến, hai người chơi đang đấu kịch liệt, cả hai đều còn nửa thanh máu.
Họ điều khiển hai tướng là: Kiếm Sĩ Bóng Ma và Ảo Ảnh Kiếm Khách.
Tốt lắm, hai tướng "máu giấy".
Trần Bắc Hà nheo mắt, cười khẽ: "Đánh gần xong rồi, để tôi đi "khuyên can" một chút."
[Haha lại đi khuyên can nữa kìa?]
[Thắp sẵn nến cho hai người chơi kia nha.]
[North vác đại đao sắp đến hiện trường rồi.]
[Bắc Thần: Đừng đánh nữa, hòa bình muôn năm.]
Trần Bắc Hà lại phóng móc câu ra, bay một đoạn trên không, nhanh chóng thu hẹp khoảng cách.
Chiến Binh Lưỡi Dao mặc skin mới, bất ngờ từ trên trời lao xuống.
4
0
2 tuần trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
